Chương 24
Chu Tự Tông vừa uống nước vừa nhận ra ánh mắt của cô.
Anh nhướng mày khó hiểu như thể đang im lặng hỏi cô nhìn gì.
Thích Phán Đàn bực bội không nhìn tiếp nữa, cô chống cằm tiếp tục nhìn xa xăm "Anh xem Joshua như người làm à?
Cứ há miệng chờ cậu ấy nấu nướng cho." "Cậu ấy lấy tiền sinh hoạt phí của tôi thì phải bỏ ra sức lao động tương xứng.
Đây gọi là giao dịch ngang giá." "Thế sao anh không cảm ơn cậu ấy đã cho anh ở nhờ luôn đi?
Dám tự tiện dẫn anh về nhà mà không hỏi ý tôi." "Tôi trả tiền rồi, có khi cậu ấy mới là người nên cảm ơn tôi đấy.
Nhìn cậu ấy kìa, rõ ràng là cậu ấy rất cần số tiền đó." Chu Tự Tông vặn nắp chai lại.
Thích Phán Đàn lại vô thức nhìn sang, bản thân cô cũng thấy khó chịu với phản ứng của mình, cô bất giác nhíu mày lại.
Chu Tự Tông nhìn tay mình rồi nhìn biểu cảm của cô "Tay tôi có gì khiến cô ghét à?" Bị anh nhìn thấu nên Thích Phán Đàn vội quay đi, nhàn nhạt đáp "Không có." "Trông cô có vẻ không ngủ ngon, cô không định ngủ bù một lát à?" Thích Phán Đàn nhắm mắt, trong đầu toàn là hình ảnh đáng nguyền rủa ấy.
Cô có thể nói là do bàn tay đó sao?
Tất cả là tại hôm qua anh làm mấy động tác kỳ quặc khiến cô gặp mộng xuân cả đêm, thậm chí còn bị bàn tay ấy đưa lên đỉnh trong mơ.
Thích Phán Đàn bực bội vò tóc, thở dài đứng dậy khỏi ghế "Hôm nay tôi có hẹn." "Với Dairis?" "Ngoài anh ta thì còn ai nữa?" Chu Tự Tông xoay người, nhìn cô bước vào trong nhà.
"Trông cô không giống người sẽ thích kiểu đàn ông như vậy.
Tôi tò mò thật, rốt cuộc anh ta có gì khiến cô mê mẩn thế?" Thích Phán Đàn lườm anh với ánh mắt khinh miệt "Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh.
Nhớ cho kỹ, giờ anh đang ở nhờ nhà người khác, đừng tùy tiện dò la đời tư của chủ nhà." "Nhìn ra rồi, cô rất thích gọi người như gọi chó.
Hy vọng Dairis có thể chiều được sở thích này của cô." Thích Phán Đàn nhận ra con người này có hai bộ mặt.
Khi cần nhờ vả thì cởi áo khoe mẽ, bình thường lại chẳng sợ gây chuyện, bày ra bộ mặt cao ngạo đáng ăn đòn.
"Hy vọng lần sau anh đến xin tôi thứ gì cũng có thể cứng cỏi đứng trước mặt tôi, tự cởi sạch quần áo như thế." Chu Tự Tông nở nụ cười khó đoán, lớp vỏ ngụy trang ấy khiến người ta chỉ muốn lột phăng nó ra, xem xem bên dưới rốt cuộc là thứ gì.
Hôm nay Thích Phán Đàn vốn không định hẹn hò với Dairis.
Cô chỉ bị Chu Tự Tông kích động, muốn tìm một người để trút giận.
Cô hy vọng hôm nay Dairis có thể mạnh dạn hơn, đừng rụt rè, thiếu quyết đoán như mọi khi.
Dairis nhận được tin nhắn của cô, anh ta phấn khích trả lời ngay lập tức.
Hôm nay anh ta được nghỉ, vốn đang do dự không biết có nên rủ Thích Phán Đàn đi chơi hay không vì sợ làm phiền công việc của cô và khiến cô khó chịụ Anh ta ôm điện thoại suy nghĩ mãi, không ngờ cô lại chủ động nhắn tin hỏi.
Niềm vui bất ngờ khiến Dairis mừng đến độ múa may tay chân, vội vàng rửa mặt, thay đồ.
Anh ta không dám để cô đợi lâu nên chuẩn bị cực nhanh.
Chỉ chưa đầy nửa tiếng sau khi Thích Phán Đàn nhắn tin, anh ta đã có mặt dưới nhà cô.
"Sao anh đến nhanh thế?" Thích Phán Đàn vừa lên xe đã nhận ra hôm nay anh ta không