Chương 2
để hành lý, chực chờ khách trên xe lần lượt bước xuống.
Thích Phán Đàn liếc nhìn gương chiếu hậu bên lái, một linh cảm lạ lùng chợt dâng lên khiến cô do dự không bước xuống xe chèo kéo khách.
Có lẽ là do quẻ xấu vừa bói được sáng nay, cô muốn thay đổi vận mệnh ấy nên quyết định không tiếp đón nhóm khách đầu tiên.
Thích Phán Đàn dập điếu thuốc rồi lấy điện thoại ra.
Trong bến xe ồn như chợ vỡ, đủ loại du khách đến từ các quốc gia đang vừa xách hành lý lỉnh kỉnh, vừa đối phó qua loa với những tài xế tranh giành khách.
Mấy người tài xế cũng biết nhìn sắc mặt, thấy ai không có ý định đi xe thì lập tức quay sang mời người khác.
Người cuối cùng bước xuống xe là một người đàn ông mặc áo khoác dạ ngắn màu xám đậm, quần ống đứng thẳng nếp, đường may tinh tế, không có bất kỳ chi tiết thừa nào.
Chất vải giản dị nhưng sang trọng, cộng thêm vóc dáng nổi bật khiến chàng trai trở nên nổi bật giữa đám đông, như thể anh chỉ cần rút bừa một tờ đô la ra là đủ cho họ sống no đủ hai tuần.
Đám tài xế lao nhao chào mời chàng trai.
Anh chàng đút tay vào túi quần, không mang theo hành lý, xuống xe rồi lập tức đi về hướng ít người.
Nhưng rồi dường như chợt nhớ ra mình phải đón xe, bước chân người đàn ông dừng lại giữa chừng, quay đầu nhìn về phía saụ Đám tài xế càng thêm hăng hái, thậm chí có người còn chạy lại gần.
Chu Tự Tông nhíu chặt mày, nhìn dãy xe con cũ kỹ đậu ở gần đó.
Chiếc xe nào cũng tồi tàn, trên nóc còn đặt biển hiệu taxi đã ố vàng.
Một trong số đó có làn khói trắng bay ra từ cửa kính tài xế, rõ ràng bên trong có người.
Chu Tự Tông nhanh chân đi thẳng một mạch đến chỗ chiếc Lada màu trắng đã tróc sơn loang lổ.
Khung xe lỏng lẻo đến mức khi anh mở cửa xe, nó phát ra tiếng động cọt kẹt khiến người ta giật mình.
Chiếc xe bất thình lình rung lắc làm Thích Phán Đàn giật bắn, ngẩng phắt đầu lên.
Qua tấm gương chiếu hậu xiêu vẹo trong xe, cô bắt gặp ánh mắt của người đàn ông.
Đôi mắt sâu và xương mày cao khiến cô sững người thêm lần nữa, lập tức quay đầu lại nhìn.
Phản ứng tức thì của Thích Phán Đàn khiến Chu Tự Tông cũng hơi giật mình trước sự cảnh giác thái quá ấy.
Anh mím chặt đôi môi mỏng, sống mũi cao thẳng, gương mặt lạnh lùng toát lên khí thế áp đảo khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Gương mặt anh mang nét Đông Âu đặc trưng, vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng, tổng thể mang tới cho người nhìn cảm giác cường tráng không ai địch nổi.
Thích Phán Đàn nghe thấy tiếng tim mình dồn dập như bão tố, đập mạnh và vang dội trong lồng ngực.
Anh điềm tĩnh hỏi bằng tiếng Anh "Không phải xe taxi à?" Thích Phán Đàn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười với anh.
"Phải.
Anh muốn đi đâu?" Ánh mắt nóng bỏng của cô dính chặt lấy anh, vẻ đẹp của cô đầy kiêu sa và rạng rỡ là thế, vậy mà lại cố gắng tỏ ra thuần khiết, vô hại, nụ cười cũng có phần kỳ lạ.
"Nhà trọ." Chu Tự Tông buộc mình phải rời mắt khỏi nụ cười ấy.
Vì hoạt động du lịch ở thị trấn khá phát triển nên nơi này mọc lên rất nhiều nhà nghỉ.
Song, nổi tiếng nhất trong số đó là quán trọ mang tên "trạm Lạc Đà".
Thích Phán Đàn đoán đó cũng là địa điểm anh muốn đến.
Công tắc đánh lửa trong xe đã hỏng từ lâu, cô kéo hai sợi