⬅ Trước Tiếp ➡

Bi kịch của người này đôi khi lại là niềm vui với người khác. Chỉ có như thế, gia đình họ Phạm mới lại càng tin tưởng anh hơn, cũng là cho anh cơ hội cứu sống con trai mình.
Tiếng nói của ông Phó lúc cậu chuẩn bị rời đi, như từng chữ đều vang vọng lại, cắt đứt từng dòng suy nghĩ.
Gia Huy, nếu cậu làm tốt, nếu như trong vòng 1 2 năm Kelvin nó thực sự có chút tiến triển,có thể đường hoàng tiếp nhận tập đoàn. Về phía bệnh tình của con trai cậu, nhà họ Phạm nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thỏa đáng.
Áp bàn tay nhỏ bé kia lên gương mặt mình,
Bin,
Vài bữa nữa, ba sẽ phải xa con, sẽ có người tới chăm con, có được không?
Đôi mắt nghe tiếng ba gọi, hơi mở ra, chớp nhẹ.
Gia Huy mỉm cười.
Con trai của ba, ngoan.
Ba nhất định khiến con mau khỏe lại,
===========//=============
============================================================
Trong một quán bar nhỏ, tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhấp nhoáng ma mị.
Gia Huy thực sự có phần sửng sốt, cũng có phần... khó nói.
Chỉ bởi vì anh nói muốn mời Tuấn Anh một bữa để cảm ơn, dẫu sao thì không phải vì cậu nhỏ này, cơ hội tìm được một công việc với mức lương cao như vậy, quả thực quá khó khăn, với lại cũng nhân tiện là muốn trao đổi thêm một chút về tình hình bên Phạm gia kia.
Ai ngờ,
Thanh niên vẫn thực là thanh niên, Tuấn Anh lại chọn ngay một quán bar thế này.
Vào trước,, thế nên Gia Huy chọn một góc có vẻ an tĩnh nhất, vừa ngồi xuống thì Tuấn Anh cũng đã gửi xe xong,
Hey Em nè
Tuấn Anh vừa vào đã tháo phăng chiếc cà vạt sang cuộn đút trong túi quần, vẫy tay nhiệt tình với Gia Huy, vừa bước tới vừa nhún nhẩy theo tiếng nhạc.
Hôm nay quán đông quá nên em gửi xe bên kia đường, đỗ đại đấy cho tiện
Không sợ cảnh sát bắt sao?
Ồi mặc kệ đi, tính saụ
Tên nhóc này năm nay mới bao nhiêu cơ chứ? 23. Kém cậu chuẩn xác 5 tuổi, vậy mà như một trời một vực.
Cố đè giọng lên tiếng nhạc, Gia Huy giơ ly bia hướng về phía Tuấn Anh
Ly này anh cám ơn em đã giúp anh tìm việc.
Cạn
Còn ly này, anh thay mặt Bin cảm ơn bác Thắm, đã nhận lời chăm sóc thằng bé.
Ây . Anh em cả, mẹ em đường nào cũng rảnh, với lại anh cũng đâu để bà thiệt thòi gì.
Ly bia không vội cạn, Gia Huy trầm giọng hơn
Nói thế nào, chăm sóc một đứa trẻ đang bệnh..
Tuấn Anh gạt phăng
Thôi Cạn đi . Hôm nay đến đây để vui. Anh xem anh bây giờ, cứ lạnh tanh, nếu mà trước đây mà anh như thế em chắc không dám lái xe cho anh quá.
Gia Huy không nói gì, đôi môi chỉ khẽ cong một chút, sau đó đưa ly bia hướng lên, uống cạn.
Okei
Anh đó, cần phải cười nhiều hơn như trước mới đẹp. Ngồi bên cạnh anh bây giờ như ngồi gần hòn đá. Ghê bỏ mợ. ha ha
Anh vẫn cười đấy chứ?
Chẳng có tý thật lòng nào.
...
Tuấn Anh sau đó thì một ly lại một ly, bắt đầu thấm chút hơi men, ra giữa sàn bắt đầu nhảy loạn.
Gia Huy nhìn thân hình xiêu vẹo kia, nhảy chẳng ra một cái nhịp gì, lại nhớ tới ngày xưa khi anh em một đám trúng được hợp đồng lớn, lần đầu kéo nhau vào bar, hò hét tới cổ cũng muốn rách, nhảy như cào cào với bọ gậy, khiến cả quán bar cũng muốn vỡ tung. Như thế, bất giác mà cười.
Bao nhiêu lâu rồi, anh không cười?
Có lẽ, là cũng từ khoảng thời gian đó đi..


⬅ Trước Tiếp ➡