Chương 13
Bà Mỹ Kim mỉm cười rời đi, ông Phó cũng lập tức theo sau đứng dậy.
Chiếc xe lăn bánh.
Tuấn Anh nghe được vài câu khen ngợi mà cũng thay Gia Huy mát lòng mát dạ
Thằng bé đó được người. Nếu thực sự có thể chỉnh lại thằng Kelvin một chút cũng đã là tốt.
Bà yên tâm, tôi đã nhấn mạnh cho phép Gia Huy có thể tự chủ động. Nếu thương tổn tới người một chút, cũng không sao.
Ừm, thằng bé này đã lệch đường quá rồi, mới về chiều qua mà đêm đã đi gây lộn với ai bầm hết cả miệng.
Bà Mỹ Kim thở dài,
Ngày Kelvin 16 tuổi, nó đã tuyên bố giữa nhà rằng nó là Gay.
Hôm ấy bà lên cơn đau tim đi cấp cứu, tưởng không qua nổi. Đến lúc tỉnh lại, lại thấy nó một mực quỳ bên giường.
Âu, thì cũng là cái số mệnh. Nó ghét phụ nữ, cũng có một phần lỗi ở bà.
Một mình bà con dâu lẻ bóng bước chân vào nhà họ Phạm, sinh được một trai một gái, vậy mà người con trai cùng với chồng bà trong một vụ tai nạn đã sớm rời bỏ bà đi mất. Nếu không phải có nó tồn tại, e rằng toàn bộ tài sản này, cơ ngơi này, đều đã thuộc về người khác, bà cũng thiếu chút mà ra đường với hai bàn tay trắng.
Thông suốt rồi, ép nó đem t ng trùng đi trữ, lớn tuổi một chút liền nhờ người mang thai hộ, hoặc, một cái đám cưới hờ.
Còn người, là còn có thể dự tính được. Bà cũng chỉ mong nó đừng sa đọa quá. Nhưng càng về sau không hiểu sao nó càng ngang bướng, càng quậy phá, tới nỗi mà họ hàng nhắc về nó đều lắc đầu chán ngán.
Đã chừng này tuổi, bà cũng không biết có thể bảo bọc nó đến bao giờ. Nếu không chừng, tốt nhất cứ để lại cho nó một số tài sản, đủ để nó vui vẻ sống đến hết đời. Như thế.. cũng được đi?
Thế nhưng hôm nay nhìn thấy Gia Huy kia, không hiểu sao trong lòng bà lại nuôi hi vọng, có thể sửa đổi được bản tính của cháu mình, kéo nó từ một đường ray lệch mà đi lên, biết đâu đấy? còn có thể có chút hi vọng nào?.
=============//==============
============================================================
Vẫn là cái bàn trà,
thế nhưng ngay sau khi bà Mỹ Kim cùng ông Phó rời đi, Kelvin đã chẳng thèm nể mặt mũi ai một tý nào, liền gác chân lên bàn,
Đôi dép lê lủng liểng đi trong nhà chừa ngay mặt Gia Huy đặt tới.
Gia Huy hơi nhíu mày, nghe nói nhân cách người trước mặt đã rách bươm như mạng nhện, nhưng cũng không nghĩ lại bất lịch sự đến độ như thế này.
Mời cậu bỏ chân xuống.
Kelvin coi như chả thèm nghe, còn vẩy vẩy chiếc dép, ngửa cổ ra đằng sau ghế, bắp tay lộ ra dưới đường khoét của chiếc áo ba lỗ vẽ lên một đường cơ đẹp mắt, hất hàm
Nói xem, anh đút lót bao nhiêu để lọt vào đây?
Mời cậu bỏ chân xuống.
Cái đích gì mà trợ lý?
Mời cậu bỏ chân xuống.
Gia Huy mặt không đổi sắc, ba lần đều chỉ lặp lại một câu y như vậy, chọc ngứa tai Kelvin cậu quá mà
Anh là rô bốt à?
Mời cậu bỏ chân xuống.
Kelvin hếch một bên miệng, tỏ rõ thái độ đây là cái thứ quần què gì.
Được lắm. Ông chú, cứ đợi đấy rồi xem.
Nói rồi thực sự thả đôi chân dài xuống, huýt sáo sải bước,
Gia Huy cũng đã học được một số quy củ từ chỗ ông Phó, liền không nhanh không chậm mà bước theo. Khoảng cách đúng chừa khoảng 1,5m. Vừa không để người đi trước cảm thấy phiền, lại vừa có thể tùy cơ mà chờ việc.
Trước cửa phòng.