Tiếp ➡

============================================================
Kelvin Phạm Phạm Khánh x Trần Gia Huy
Phúc hắc giả dạng lưu manh công x băng lãnh tài giỏi thụ.
Đương nhiên là có thịt thà đầy đủ ^^Niên hạ công thụ hơn công 6 tuổi.
Đây là truyện lẻ thứ 6 mình tự viết, không phải bản Edit.
Bối cảnh Sài Gòn 2019, các tình tiết trong truyện có thể phi thực tế.
Rất mong các thí chủ đã lượn qua đây để lại nhiều dấu răng cho em được vui cái tinh thần nha
=========
Chỉ là một câu truyện bẻ thẳng thành cong, xen lẫn nhiều âm mưu tranh đoạt trong gia đình.
==========
Con trai nhỏ.
Sài Gòn, 2019
Bên vệ đường ngay cạnh cổng, chiếc xe hơi sáng loáng đắt tiền đã mở sẵn cửa.
Tuấn Anh cúi gập, đợi cho hai người vừa ngồi vào sau ghế lái đã ổn định, bản thân mới đúng lễ nghĩa mà ngồi vào vô lăng.
Chiếc xe chuyển động, mùi nước hoa nhàn nhạt mà thơm tới day dứt khiến cậu cũng phải lén hít một vài ngụm.
Người đằng sau đó, một người phụ nữ với những nếp váy màu xanh da trời được may đo tỉ mỉ ôm lấy người, cùng với nét sáng trên đôi mắt kia, không ai có thể nghĩ rằng, bà đã trên 60 tuổi.
Người đứng đầu gia tộc họ Phạm – bà Mỹ Kim.
Bên cạnh là người quản gia trạc tuổi bà, ông Phó.
Bác ruột của Tuấn Anh, ông Lý, tính tới cũng đã có gần 20 năm lái xe cho gia đình họ Phạm, hiện vừa vặn đã già nghỉ hưu, dốc sức nói với ông Phó tiến cử đứa cháu trai này vào làm.
Nói, vì sao gọi là tiến cử. Nghe có vẻ không bình thường, chẳng qua chỉ là một chân lái xe, với giới siêu giàu có như nhà họ Phạm đây, tiện tay ra đường cũng nhặt được năm bảy người, thế nhưng nhà giàu có bí mật của nhà giàu, có mặt tốt cũng có mặt xấụ Mà xấu xa hay thối nát gì, cũng chỉ có những người gần gặn mới có thể nắm rõ được. Đại khái ra, thì phải có sự tin tưởng tuyệt đối.
Tuấn Anh cậu cũng coi như có phúc phần mới được vào tới đây, lương cao, lại có khu nhà ở dành riêng cho người làm. Chỉ có điều cậu đã làm quá hai tháng, thế nhưng cũng là lần đầu tiên gặp được người đứng đầu của cả gia tộc thế này, không khỏi có chút run.
Bà Mỹ Kim vừa ở bên Canada về, cũng có nghe qua ông Phó nói về việc bác Lý đã nghỉ hưu và thay tài xế. Đối với những người ông Phó đã đồng ý, bà tuyệt nhiên trước giờ đều không có nghi ngờ. Thế nên xe lăn được một lúc, chất giọng vừa lạnh vừa rắn chắc lại có đôi chút mềm của phụ nữ, cất lên.
Tiếc thay đó lại là một tiếng thở dài.
Vẫn chưa tìm được người sao?
Ông Phó bình thường là người làm việc cực kỳ tốt, tạm thời thì Tuấn Anh cậu ngoài từ tốt ra cũng chưa nghĩ được từ nào hơn cả, bởi sắp xếp thời gian làm việc, rồi từ cái ly cái muỗng, lương lậu, vân vân, chưa từng thấy ông cau mày tới một cái bao giờ. Mọi chuyện phức tạp khi thông qua tay người đàn ông lớn tuổi kia, đều như cá gặp nước. Vậy nhưng giờ này, yên lặng một lát lại là cái lắc đầu có phần bất đắc dĩ
Thưa bà, vẫn chưa.
Tuần sau là Kelvin về rồi, nếu vẫn chưa tìm được người tin cậy, vậy thì để ông qua trực tiếp quản lý nó thì hơn, chỉ có điều, ông cũng hơn 60 rồi...
Ông Phó biết chứ, tuổi của mình cũng không còn trẻ trung gì, làm sao có thể suốt ngày đi theo Kelvin, một cậu ấm mới 22 tuổi đầu lại phá phách ngang tàng.


Tiếp ➡