Dụ Em Trai Họ
Chương 11:
⬅ Trước Tiếp ➡
Hô hấp Ôn Thư Dung gấp đến độ dồn dập hẳn lên, rõ ràng xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt nhưng vẫn liếc mắt chăm chú nhìn màn hình điện thoại di động.
"... A, thoải mái quá… Mạnh một chút, mạnh hơn một chút..." Tiếng ngâm nga đứt quãng rõ ràng truyền tới lỗ tai Ôn Thư Dung, màn hình lúc này quay cận cảnh hình ảnh hai bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© hai người giao hợp. Vì thế Ôn Thư Dung cứ trơ mắt ra nhìn, côn ŧᏂịŧ cứng đen trước nay chưa từng được thấy cứ thế nhét vào âʍ đa͙σ cô gái rồi ra ra vào vào, huyệt nhỏ bị đâm ra thành một hình tròn nhỏ, tiếng "bạch bạch" cùng với tiếng nước dâʍ ɖị©ɧ vang lên không dứt.
Đây là kê nhỏ của đàn ông, kia là khe hẹp nhỏ của phụ nữ.
Cuối cùng Ôn Thư Dung cũng hiểu tại sao người ta lại dùng cơ quan sinh dục để mắng tục chửi thề. Chúng là nơi ẩm ướt dơ dáy bẩn thỉu đồng thời lại mang đến cho người ta lực hấp dẫn bí ẩn khó nói thành lời. Nào là "đ.m", mỗi một chữ, đều mang theo tính kí©ɧ ŧɧí©ɧ nguyên thủy nhất của loài người.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Trình Tiêu không hề nhìn di động, mà chỉ nhìn vào khuôn mặt Ôn Thư Dung.
Lúc hô hấp cô nhanh hơn, cậu lặng lẽ đến gần cô hơn một chút, cô vẫn không phát hiện ra. Lúc nữ chính trong clip đến cao trào rên ưm a, có vẻ như cô cũng rất nhập vai, mặt đỏ như anh đào, cắn chặt môi dưới rướm nước mắt, dáng vẻ rất giống như bên dưới cô cũng đang bị đâm vào.
Ánh mắt cô ướt sũng, dáng vẻ kiêu ngạo ngày thường biến mất, thay vào đó là sự yên tĩnh thuần khiết.
Sóng nước mênh mông, trắng nõn như gốm sứ.
Hầu kết Trình Tiêu chậm rãi lên xuống một phen, cậu nhìn chằm chằm môi cô nuốt nước miếng một cái, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© bên dưới đã mơ hồ chống quần lên một đùm.
Mãi đến khi clip kết thúc, quá trình xem kéo dài mười chín phút khiến hai thiếu niên đều không dễ chịu, Trình Tiêu vẫn ngấm ngầm chịu đựng, còn Ôn Thư Dung lần đầu động tình, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
"Tôi, tôi đi WC." Cô gái nhỏ đỏ bừng cả khuôn mặt, níu chặt đai đeo váy ngắn, thân thể gầy như quả mơ nhỏ chưa nảy nở.
Chua ngọt, khai vị.
Trình Tiêu lại nuốt nước miếng một cái, mở miệng ngăn cản cô: "Không phải trước lúc giảng bài cậu đã đi WC rồi sao, không cho phép đi nữa."
Có thể là dưới thân nhớp nháp không chịu nổi, khiến Ôn Thư Dung không giậm chân khi nghe Trình Tiêu nói vậy, cô ngồi lại vị trí, ánh mắt nhìn lên trời: "Vậy chờ xong rồi tôi lại đi..."
Giọng nói vừa nhỏ lại vừa nhẹ nhàng, Trình Tiêu chỉ cảm thấy kinh mạch như chảy ngược, tiếp tục nhịn nữa sẽ nổ mạnh: "Cô khó chịu sao?"
Ôn Thư Dung sửng sốt một phen: "A?" một tiếng, tất nhiên không hiểu ý Trình Tiêu muốn nói gì. Về mặt sinh lý, điều này là bình thường, cấu tạo bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© khác nhau. Sự khó chịu và du͙© vọиɠ của cô tất nhiên thấp hơn nhiều so với Trình Tiêu. Còn đối phương không chỉ có du͙© vọиɠ sinh lý, mà còn đối mặt với nữ sinh mình thầm mến, vì sợ dọa Ôn Thư Dung nên cậu mới có thể nhịn đến bây giờ.
"Tôi nói, bên dưới của cậu, có phải ẩm ướt rồi hay không?" Trình Tiêu gọn gàng dứt khoát, làm cho Ôn Thư Dung trở tay không kịp: "Cậu! Cậu nói cái gì vậy? Cậu… Cậu không biết xấu hổ..." Cô xấu hổ nói, giọng nói nhỏ như tiếng ruồi bọ kêu, không hề có chút tính công kích nào.
"Ý của tôi là tôi có thể giúp cậu. Cậu không biết sao? Chuyện rất dễ chịu, không cần làm chuyện như trong phim sεメ vừa rồi làm, cũng không bị mang thai mà lại còn rất thoải mái."
Ôn Thư Dung bỗng nhiên bình tĩnh lại, trợn mắt nhìn: "Cái gì? Thật hay giả, sao cậu lại biết nhiều như vậy?"
Sắc mặt Trình Tiêu vẫn vờ như vô cùng ngay thẳng, giống như thiếu niên quân tử nhưng lời nói lại tục tĩu không chịu nổi: "Trước hết cậu đừng quan tâm làm sao tôi biết, cậu đang ẩm ướt, chắc chắn là không thoải mái rồi. Cách mà tôi nói có thể giúp cậu bớt ngứa ngáy khó chịu."
Môi Ôn Thư Dung lập tức hơi mở ra, sửng sốt vì Trình Tiêu còn biết cả bên dưới của cô đang ngứa ngáy khó chịu.
Không phải loại ngứa ngáy bình thường bị muỗi cắn gãi gãi là xong, mà là từng đợt từng đợt ngứa ngáy không biết tên từ sâu trong cơ thể quấn lên, làm cô rất muốn sờ soạng nhìn ngó, muốn có thứ gì đó cắm vào, giống như cô gái vừa rồi trong video vậy.
"Vậy màиɠ ŧяiиɧ sẽ không bị phá đi chứ? Sẽ không mang thai chứ?"
Tuy cô không quá hiểu biết về phương diện này nhưng màиɠ ŧяiиɧ và mang thai là chuyện rất quan trọng, cái này cô vẫn biết nên muốn hỏi rõ ràng.
Trình Tiêu gật đầu: "Đương nhiên, tôi cũng không dám phá mất màиɠ ŧяiиɧ của cậu."
Ôn Thư Dung yên tâm, sự nổi loạn và tò mò về mọi thứ sai khiến cô đồng ý yêu cầu của Trình Tiêu: "Vậy cậu làm đi, nói hay lắm, nếu không thoải mái thì lần sau không làm nữa." Về mặt cá nhân, cô cũng thực sự muốn thử xem, thoải mái như lời Trình Tiêu nói, dựa theo tính cách của cậu, tám mươi chín mươi phần trăm là sẽ thoải mái dễ chịu.
Lúc Ôn Thư Dung nằm thẳng người trên giường nhỏ theo lời Trình Tiêu nói, một bên đầu có thể nhìn thấy nửa miếng dưa hấu gần cửa sổ trên bàn học, mới vừa được lấy từ trong tủ lạnh ra, vẫn còn tỏa ra khí lạnh mỏng manh, trên vỏ dưa hấu xanh biếc cũng thấm ra vài giọt nước nhỏ.
Cô cảm thấy mình rất giống miếng dưa bị xẻ ra kia, đặt trên tấm thớt mặc cho người ta ức hϊếp nhấm nháp.
Bởi vì Trình Tiêu đã lột váy cô xuống.
Cô có chút xấu hổ, nghiêng mặt sang một bên không nhìn xuống, cánh tay ôm ngực. Trên người chỉ còn lại qυầи ɭóŧ và áσ ɭóŧ nhỏ, khóe mắt có thể nhìn thấy Trình Tiêu đang nằm sấp trên người cô, quỳ chống người ở hai bên người cô.
Trình Tiêu không hôn môi Ôn Thư Dung, tuy cậu rất muốn làm như vậy nhưng cậu biết Ôn Thư Dung có ý thức, từng xem phim trên tivi và đọc tiểu thuyết, biết chỉ có người yêu nhau mới có thể hôn môi. Nếu cậu hôn thì chắc chắn sẽ bị từ chối.
Cậu lựa chọn bắt đầu từ cổ và xương quai xanh của cô.
Nụ hôn tinh tế rơi xuống, ban đầu Ôn Thư Dung không có phản ứng gì, sau đó dần dần phát ra tiếng ‘ưm’ đầu tiên rất nhỏ. Mùi trên cơ thể cô thật thơm, bên dưới Trình Tiêu bất giác nhẹ nhàng cọ vào giữa chân Ôn Thư Dung, có loại kɧoáı ©ảʍ bắt cho cong lại nhưng lại không bắt cong được.
Quá trình cậu nhấm nháp chiến quả giống như một nghi thức trang trọng.
Trình Tiêu đẩy áo Ôn Thư Dung từ lưng đến xương quai xanh, cô cũng không hề phản kháng, chỉ hơi nhắm nghiền mắt lại. Cô và cậu đánh nhau từ nhỏ đến khi lớn lên, nhưng trong lòng lại có một cảm giác tin tưởng một cách kỳ lạ, tin tưởng cậu chắc chắn sẽ không làm tổn thương cô, cũng tin tưởng cậu thật sự có thể mang đến sự dễ chịu kí©ɧ ŧɧí©ɧ mới mẻ.
Ngón tay trắng nõn thon dài như đốt trúc của Trình Tiêu vuốt ve nửa người trên Ôn Thư Dung, hô hấp cậu dồn dập, ánh mắt mê ly: Da thịt mềm nhẵn nhụi này như có thể chảy ra từ giữa kẻ tay, cậu yêu thích không buông tay, lại thêm đối phương nhỏ giọng thở dốc lại càng thêm dầu vào lửa, Trình Tiêu há miệng ngậm đầu ngực bên trái của Ôn Thư Dung…
"A…" Cô rên nhẹ một tiếng, hai tay rơi vào đầu vai trần trụi của Trình Tiêu.
Ngực cô không lớn, vừa nằm xuống gần như chỉ còn hơi nhú lên, nhưng Trình Tiêu ngậm đầṳ ѵú chuyên tâm liếʍ láp, một tay kia còn nhẹ nhàng bóp nặn ngực phải.
Cảm giác như dòng điện chạy qua bỗng chốc cuốn sạch toàn thân, khác hẳn với cảm giác bình thường lúc tắm rửa cô hay sờ mó. Ôn Thư Dung như không chịu nổi nhắm mắt lại, khẽ cắn môi dưới.
Đồng thời cô cảm nhận được dưới háng căng cứng của Trình Tiêu đang đâm giữa hai chân, trong khoảng thời gian ngắn, âʍ đa͙σ vốn đã ẩm ướt lại "òm ọp" một tiếng, chảy ra dâʍ ɖị©ɧ.
Môi lưỡi Trình Tiêu nhẹ nhàng xoa dịu hai chiếc bánh nhỏ đáng yêu, lướt qua xương sườn,thắt lưng bụng, xương mu của cô…
Trình Tiêu nhổm người dậy, nhìn cô gái nhỏ dưới thân đã bị cậu liếʍ láp xong một lượt, giống như quả thanh mai bị ép cho chín muồi, ánh mắt đơn thuần mê ly, trên mặt ửng hồng khiến đàn ông không nhịn được muốn cắm vào, toàn thân đều ẩm ướt biến thành màu phấn nhàn nhạt, trong trắng lộ hồng. Mê người nhất chính là, cô không còn biết gì nữa, hai chân duỗi ra.
Đuôi mắt Trình Tiêu đều bị du͙© vọиɠ nhuộm đỏ tươi, cậu bỗng cúi đầu, ngậm chặt lấy âm huyệt của Ôn Thư Dung…
"A…" Ôn Thư Dung trở tay không kịp, eo nhỏ hơi cong về trước, trong cổ họng phát ra tiếng kêu ngạc nhiên.
Đầu lưỡi Trình Tiêu đã liếʍ qua âʍ ɦộ của cô, cắm vào trong âʍ đa͙σ cô, bắt chước động tác giao hợp, từng phát từng phát rút ra cắm vào.
"... A, Trình Tiêu... Trình Tiêu..." Cô gái nhỏ bị kɧoáı ©ảʍ kinh người dọa cho vô cùng sợ hãi, cơ thể run nhè nhẹ, huyệt nhỏ cũng kịch liệt nhúc nhích, tiếng nói mang theo sự nức nở, nhưng cô chỉ có thể bất lực lần lượt kêu tên cậu.
Cậu rút ra, lấy tay thay thế miệng rút ra cắm vào, hỏi cô có thoải mái hay không, đối phương đã không còn sức lực trả lời.
Loại kɧoáı ©ảʍ khống chế du͙© vọиɠ của đối phương còn hơn cảm giác xuất tinh, tiếng rêи ɾỉ và dâʍ ɖị©ɧ của cô mới chính là liều xuân dược mạnh nhất. Cậu có thể liếʍ cô như vậy, không làm gì bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của bản thân mình, mà vẫn có thể bắn ra lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Thậm chí Trình Tiêu có chút đắc ý, môi chút khuyết điểm, tóc cứng rắn của cậu đâm vào làm cô vừa nhột vừa ngứa, đối phương càng run rẩy kịch liệt hơn, hoảng hốt đẩy đầu cậu ra, nhưng cũng không làm nên chuyện gì.
Chỉ một lát sau, Ôn Thư Dung nhanh chóng lên đến cao trào, giường dưới thân, cổ ngẩng cao lên, giống như Thiên Nga Trắng sắp chết.
Dưới thân cô có tiếng nước dâʍ đãиɠ rất rõ ràng, môi Trình Tiêu mơ hồ ướŧ áŧ cũng có thể chứng minh.
Tiếng rêи ɾỉ cao trào kết thúc, Ôn Thư Dung thở hổn hển nhắm mắt lại, thỉnh thoảng dưới thân còn theo quán tính run rẩy một phen. Lần đầu tiên đã bị giao hợp bằng miệng, với cô mà nói thực sự là sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ chết người.
Cô còn đang mất tập trung, nhưng Trình Tiêu không có ý định buông tha cho cô.
Cậu nhích người về trước vài bước, dạng chân đến trước ngực Ôn Thư Dung, không đè hết sức nặng lên cơ thể yếu ớt của cô, nhưng cầm cơ quan sinh dục, đưa đến bên miệng đối phương…
"Tiểu Dung, tới lượt cậu."
Trên mặt cậu đã bị du͙© vọиɠ thấm đẫm đáng sợ, ánh mắt chuyên chú mà mê ly.
Vừa rồi Ôn Thư Dung thực sự dễ chịu vô cùng, cho nên rất ngoan ngoãn quay đầu, không hề có chút kháng cự gì với lời Trình Tiêu nói, đối phương nói gì, cô làm theo cái đó.
"Đúng rồi, cứ nhẹ nhàng ngậm chặt lấy qυყ đầυ như vậy… A, dùng, dùng tay lên xuống... Sờ vào trứng tròn..." Hơi thở cậu không ổn, trái cổ lên xuống kịch liệt vài lần, tỏ rõ du͙© vọиɠ trào dâng của chủ nhân.
"A... Tiểu Dung miệng thật mềm, thật thoải mái... Ngoan lắm..." Cậu không nhịn được khen đối phương, tất cả lý trí còn lại đều dùng để khống chế bản thân đừng dùng lực va chạm vào miệng cô.
Cậu chỉ bảo cô ngậm lấy qυყ đầυ của cậu, dùng tay cầm gậy, nghĩ đây là lần đầu tiên cô làm vậy. Nhưng chỉ cần như vậy, cũng đủ kí©ɧ ŧɧí©ɧ, đủ sảng khoái rồi.
Trình Tiêu chỉ cảm thấy eo mình run lên, kɧoáı ©ảʍ tê dại như điện giật lan tràn khắp cơ thể, dươиɠ ѵậŧ của cậu lại căng to lên một vòng, thậm chí có thể cảm nhận được một cách rõ ràng mỗi một đường dấu vết đầu lưỡi đối phương liếʍ qua, hút đến mức hồn phách cậu đều tiêu tan.
Nhiều lần cậu muốn mặc kệ tất cả mà đâm vào, nhưng cuối cùng tình yêu vẫn chiến thắng du͙© vọиɠ.
Trình Tiêu từ từ nhắm hai mắt, rút ra cắm vào với biên độ cực nhỏ trong miệng và hai tay Ôn Thư Dung, kɧoáı ©ảʍ đáng sợ tích tụ càng lúc càng nhiều, cuối cùng đạt đến cao trào…
Cậu kêu lên rất lớn, rút dươиɠ ѵậŧ ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c bắn hết lên mặt và trước ngực của Ôn Thư Dung.
⬅ Trước Tiếp ➡