⬅ Trước Tiếp ➡
Không hiểu sao lại cảm thấy danh tiếng gia tộc bậc nhất của nhà họ Diệp sắp không giữ được là thế nào nhỉ?
Sau khi bước vào sảnh lớn, vốn đang đi sau hai người, Lâu Phàm bước nhanh vài bước đi đến bên cạnh thang máy, ấn thang máy chuyên dụng dành cho cấp cao của công ty.
Trước khi Lâu Ngâm Tiêu đi đến thang máy, cửa thang máy vừa lúc mở ra.
Lâu Ngâm Tiêu bước vào thang máy trước, chờ sau khi Diệp Đào Yêu cũng đi vào thang máy, Lâu Phàm mới lặng lẽ bước vào trong. Anh ta đứng sát vào một bên tường, bấm nút thang máy.
Sau khi thang máy khởi động, anh ta lại lặng lẽ lùi vài bước, lùi đến góc thang máy.
Diệp Đào Yêu vẫn đang chú ý từng hành động của anh ta, trong lòng yên lặng nghĩ phép tắc của nhà họ Lâu chắc chắn rất nghiêm.
Rõ ràng nhìn dáng vẻ của Lâu Phàm rất nhanh nhẹn, thông minh nhưng ở trước mặt Lâu Ngâm Tiêu thì thở mạnh cũng không dám.
Cô nhìn đến ngây người, Lâu Ngâm Tiêu ở ngay phía trước thấy vậy bỗng nhiên hỏi “Tiểu Phàm đẹp trai lắm sao?”
“Đúng vậy ” Diệp Đào Yêu gật đầu, một lần nữa phát huy ưu điểm ăn ngay nói thật vô cùng tinh tế.
Lâu Ngâm Tiêu không lên tiếng cũng không cử động nhưng rõ ràng áp suất không khí trong thang máy đã thấp đi nhiềụ
Mặt mày Lâu Phàm ủ rũ cúi đầu xuống thấp nhất, chỉ tiếc không thể vùi mặt vào lồng ngực, tự lẩm bẩm trong lòng Cô Diệp, mong cô tha cho, mong cô tha cho, mong cô tha cho
Thang máy lên đến tầng cao nhất thì “tinh” một tiếng rồi mở ra hai bên, cứu vớt Lâu Phàm đang bị áp suất thấp của Lâu Ngâm Tiêu tra tấn đến ứa mồ hôi lạnh.
Lâu Ngâm Tiêu bước ra khỏi thang máy, Diệp Đào Yêu theo sau anh.
Lâu Phàm đi cuối cùng, cúi đầu đi theo sau lưng Diệp Đào Yêu, nói nhỏ “Cô Diệp, cô nhất định đừng để vẻ ngoài điển trai của tôi đánh lừa, thực ra tôi có một trái tim vô cùng tàn nhẫn, ác độc. Tôi xin cô nhất định phải tránh xa tôi một chút, càng xa càng tốt ”
“…” Diệp Đào Yêu không hiểu chuyện gì, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Lâu Phàm.
Rõ ràng đầu của người này trông nhất bình thường?
Sao lại không thể nào hiểu nổi?
Đương nhiên đầu của Lâu Phàm là bình thường nhất.
Cậu chủ nhà anh ta xưa nay không gần nữ sắc, Diệp Đào Yêu là người phụ nữ duy nhất từng tiếp xúc thân thể với cậu ấy.
Hơn nữa, cậu chủ nhà anh ta còn ở chung một phòng với cô… Không biết có chung giường chung gối hay không?
Còn bảo anh ta mua quần áo cho cô
Còn tự mình mua đồ trang sức cho cô
Còn tự tay đeo lên cho cô nữa
Trong suy nghĩ của Lâu Phàm, trên người Diệp Đào Yêu đã phủ đầy dấu ấn của cậu chủ nhà anh ta.
Người phụ nữ của cậu chủ khen anh ta đẹp trai
Trái tim bé nhỏ của Lâu Phàm sợ đến run rẩy.
Đây đâu phải là khen anh ta?
Rõ ràng là hại anh ta
Cho nên mới nói sắc đẹp là mầm mống của tai hoạ, về sau anh ta nhất định phải cách thật xa cái sắc đẹp tai hoạ này
Mãi cho đến khi Lâu Ngâm Tiêu đi vào phòng làm việc, Diệp Đào Yêu vẫn không hiểu được rốt cuộc Lâu Phàm có ý gì.
Chẳng qua cô có một ưu điểm rất lớn đó là chuyện gì không nghĩ ra thì không nghĩ nữa.
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
Đợi đến lúc cô cần hiểu, tự nhiên sẽ hiểu được.
Cho nên Diệp Đào Yêu đã nhanh chóng quên mất Lâu Phàm, vui vẻ chiêm ngưỡng phòng làm việc của Lâu Ngâm Tiêụ
Rất lớn
Ít nhất cũng phải lớn hơn gấp đôi phòng làm việc của cha cô.
Tông màu chủ đạo của phòng làm việc là màu đen.
Nền được lát gạch men, không biết làm từ vật liệu gì mà có độ bóng rất tốt, bóng loáng, sáng đến mức có thể soi gương, sạch sẽ, không nhìn thấy một hạt bụi nào.
Diệp Đào Yêu dạo quanh phòng làm việc rồi đưa ra một kết luận Chủ nhân của phòng làm việc này, chắc chắn là hạng người rất có phong cách và rất biết hưởng thụ.
⬅ Trước Tiếp ➡