Nhưng khi anh cùng Diệp Đào Yêu vào phòng bác sĩ, nghe bác sĩ điều trị cho Diệp Chấn Đình nói rằng tình hình của anh ấy đang có chuyển biến tốt đẹp, có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, anh lập tức thấy đôi mắt vốn buồn bã u ám của Diệp Đào Yêu lập tức sáng ngời.
Đôi mắt màu đen vừa to tròn vừa sáng rỡ đó hệt như bầu trời quang đãng vừa được rửa sạch sau cơn mưa, sạch sẽ thuần khiết, cực kỳ động lòng người.
Lâu Ngâm Tiêu nhìn đôi mắt xinh đẹp ngời sáng đó, thấy bên trong đột nhiên tỏa ra tia sáng chói mắt, anh lập tức cảm thấy một bộ phận nào đó trong lòng như bị đuôi mèo nhẹ nhàng lướt qua, buồn buồn, ngứa ngứa.
Một cảm giác xưa nay chưa từng có lan ra khắp toàn thân anh.
Anh đột nhiên nghĩ, cho dù trên người cô nàng tiểu yêu tinh này không có mùi hương, không thể chữa được bệnh đau nửa đầu của anh, nhưng nuôi một cô bé như vậy bên người, ngày ngày nhìn vẻ mặt cô thay đổi thôi cũng đã rất thú vị rồi.
Huống chi cô còn có thể chữa được chứng mất ngủ và đau nửa đầu của anh.
Ừm.
Quả nhiên anh đã nhặt được một bảo bối tuyệt vời.
Thôi, nể tình cô đáng thương như vậy, sau này anh sẽ đối xử tốt hơn với cô vậy
Thời gian thăm bệnh ở bệnh viện mỗi ngày chỉ có nửa tiếng.
Nửa tiếng đồng hồ trôi đi rất nhanh, Diệp Đào Yêu rời khỏi bệnh viện mà lòng cứ bịn rịn quyến luyến.
Trên xe, Lâu Ngâm Tiêu nghiêng đầu liếc nhìn Diệp Đào Yêu "Đến giờ ăn trưa rồi, muốn ăn gì?"
Diệp Đào Yêu liếc nhìn anh "Ăn gì cũng được?"
Lâu Ngâm Tiêu vốn quay mặt đi lại nghiêng đầu nhìn cô "Đương nhiên."
Diệp Đào Yêu nhíu mày "Không lấy tiền?"
"Đương nhiên." Lâu Ngâm Tiêu cong khóe môi nở nụ cười nhạt "Tôi là sếp của cô mà Bao ăn bao ở, không lấy tiền "
Bao ở?
Diệp Đào Yêu ha ha.
Cô thật sự cám ơn anh lắm lắm
Diệp Đào Yêu ngoài cười nhưng trong không cười "Sếp ạ, anh đúng là hào phóng ghê "
Lâu Ngâm Tiêu ung dung nói với sắc mặt không chút thay đổi "Quá khen rồi "
Diệp Đào Yêu "..."
Sao người này lại mặt dầy như vậy cơ chứ?
Cô chợt nhớ tới điều gì đó, bèn khẽ ho một cái rất mất tự nhiên "À chuyện là... Anh bảo tôi làm công để trả nợ, vậy mỗi tháng anh trả tôi bao nhiêu?"
Dù sao cô cũng phải biết rõ mỗi tháng mình kiếm được bao nhiêu để tính xem phải mất bao lâu mới trả nợ được ba trăm nghìn tệ kia.
Nhớ đến chuyện tự dưng nợ ba trăm nghìn, Diệp Đào Yêu lập tức thấy tim gan thận phổi đều nhoi nhói, toàn thân khó chịụ
Nếu tư bản đều gian trá bá đạo không phân biệt phải trái như Lâu đại BOSS này, người nghèo sống dưới gầm trời này còn đâu đường sống, tất cả đều đi nhảy lầu hết cho xong.
Điện thoại của Lâu Ngâm Tiêu vang lên, anh rút điện thoại ra, ánh mắt nhìn lên màn hình, hỏi cô một cách không để ý lắm "Cô muốn bao nhiêu?"
"Hả..." Diệp Đào Yêu dò hỏi "Mỗi tháng mười nghìn tệ?"
Cô còn chưa tốt nghiệp cấp ba, nhưng vì chuyện gia đình mà đã phải thôi học.
Loại người chưa tốt nghiệp như cô mà đi làm, mỗi tháng kiếm được ba nghìn tệ đã là tốt lắm rồi.
Nhưng vị đại BOSS này trông có vẻ rất giàu, mà ba trăm nghìn kia là cô tự dưng mắc nợ, nên muốn trả cho xong hết thật nhanh, nên cô bèn to gan đòi mười nghìn tệ một tháng.
Diệp Đào Yêu nói xong mà lòng cực kỳ chột dạ, căng thẳng tới mức ngồi ngay ngắn, chờ lời cười nhạo chế giễu sắc bén của Lâu đại BOSS.
Dù sao cô được lĩnh giáo những lời ác độc khắc nghiệt của Lâu đại BOSS không chỉ một lần.
Nhưng cô không ngờ Lâu đại BOSS lại đáp luôn "Được, mười nghìn."
"..."
Diệp Đào Yêu ảo não cắn môi dưới.
Biết anh hào phóng như vậy, cô đã nói luôn hai mươi nghìn tệ rồi.
"À thì..." Cô lại khẽ ho một tiếng "Tiền thưởng thì sao?"