⬅ Trước Tiếp ➡
Lâu Ngâm Tiêu bị một cái liếc mắt của cô khiến cho cả người như bay lên, xương cốt đều nhũn ra.
Quả nhiên là một yêu tinh mà
Cô gái này chỉ cần đảo sóng mắt qua, vẻ yêu mị đã tỏa ra khắp nơi, quyến rũ khiến người điên đảo thần hồn, muốn kiềm chế mà không được.
Vì vậy, một người bị mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, luôn trong tình trạng tất cả các vật sống khác chớ đến gần như Lâu Ngâm Tiêu cứ thể để mặc cho Diệp Đào Yêu khoác tay vào tay mình, còn để cô dựa đầu lên vai một cách tự nhiên.
Khi Diệp Đào Yêu tựa lại gần Lâu Ngâm Tiêu, một mùi hương nhàn nhạt như có như không lượn lờ quanh chóp mũi anh, khiến cho toàn thân anh thư thái dễ chịu, thần thanh khí sảng.
Khóe môi Lâu Ngâm Tiêu không nhịn được mà nhếch lên, trên khuôn mặt anh hiện ra biểu cảm sung sướng trước nay chưa từng có.
Phan Tình Văn và Phan Mỹ Nguyệt đứng đối diện cả hai nhìn thấy cảnh này không khỏi tròn mắt há mồm.
Hai người bọn họ chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào đẹp trai, cao quý lại còn uy nghiêm đến như vậy.
Anh họ của hai người Diệp Chấn Đình khi còn chưa bị đuổi ra khỏi nhà họ Diệp cũng từng được xưng là thiếu gia số một của Hoàng thành.
Hàng xóm của nhà họ Diệp cũng có có Lãnh Cận Nam cậu cả nhà họ Lãnh lại được xưng là trai đẹp số một của Hoàng thành.
Nhưng kể cả hai người đó có cộng vào đi nữa cũng không bằng được một phần mười phong thái của người đàn ông đang đứng đối diện Phan Tình Văn và Phan Mỹ Nguyệt.
Người đàn ông này, tuấn tú như hoa như nguyệt, mắt sáng mày kiếm, rạng rỡ như ánh mặt trời, cao quý tựa danh sơn lưu xuyên, không giận mà tự uy.
Anh đơn giản chỉ cần đứng ở đối diện hai người họ, không làm bất kỳ cái gì thôi cũng đã khiến hai người kia cảm thấy một khí phách và áp lực vừa lạnh lùng lại vừa quý phái.
Người đàn ông đó, khuôn mặt đó càng là đẹp trai đến mức hại nước hại dân, hoàn mỹ như thần.
Phan Tình Văn che ngực, khuôn mặt cô ta lập tức trở nên vô cùng khó coi. Sự ghen ghét trong lòng dâng lên đến tận cổ, khiến cô ta hít thở không thông.
Tại sao lại như vậy chứ?
Tối hôm qua rõ ràng là bà trẻ đã sai người làm cho Diệp Đào Yêu hôn mê, rồi đưa cô lên giường cái tên nhà giàu mới nổi mập như heo Quách Thắng Giang.
Sao sáng sớm nay người ở cạnh Diệp Đào Yêu lại là một người đàn ông cao quý tuấn mỹ, phong thái lỗi lạc như thế này?
Biểu cảm của Phan Mỹ Nguyệt còn khó coi hơn cả Phan Tình Văn.
Cô ta ép chính mình phải nặn ra một nụ cười quyến rũ, nũng nịu nới với Lâu Ngâm Tiêu “Vị thiếu gia này, ngài còn không biết sao? Bây giờ Diệp Đào Yêu không còn là cô cả của nhà họ Diệp nữa. Mẹ cô ta là một người phụ nữ dâm đãng, lả lơi ong bướm, chỉ biết ngɵạı tình, lén sinh ra cô ta, cho nên cô ta…”
Cô ta còn chưa dứt lời, “Rầm” một tiếng, một bình hoa sứ mỏng nhẹ đánh lên đầu cô ta, chiếc bình vỡ ra thành từng mảng lớn.
Máu tươi chảy xuống từ trán cô ta, khiến cô ta hoảng sợ liên tục phát ra những tiếng hét thất thanh đầy chói tai.
Diệp Đào Yêu ném một nửa bình hoa sứ còn trong tay xuống đất, mặt cô không cảm xúc nhìn Lâu Ngâm Tiêu “Bình hoa này chắc là rất đắt.”
“Không sao cả, chúng ta có thể đền bù được.” Lâu Ngâm Tiêu sung sướng cong môi “Cứ đánh thoải mái. Nếu không hết giận thì phá thêm mấy cái nữa.”
Diệp Đào Yêu cũng học bộ dạng của anh, cô cười cong môi nhưng trong mắt lại là hờ hững, không hề có một chút ý cười.
Phan Mỹ Nguyệt che lại vết thương đang chảy máu của mình, cô ta xoay người về hướng khác, thét chói tai ra ngoài cửa “Anh Nam, anh mau tới đây đi anh Nam ”
Một người đàn ông trẻ tuổi, lạnh lùng từ từ đi vào cửa hàng trang sức trong tiếng thét chói tai của Phan Mỹ Nguyệt.
⬅ Trước Tiếp ➡