⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

ở đây?” Ánh mắt cô khẽ dời xuống, xuyên qua làn khói mờ ảo nhìn rõ bộ đồng phục áo gile đen bên ngoài sơ mi trắng tяên người cậu, đó chính là đồng phục nhân viên của Nguyệt Sắc, cô liền hiểu ra: “Đi làm thêm à?” “Dạ, em...” Đoạn Dục Thanh dường như vẫn chưa thoát khỏi cơn chấn động, ấp úng mãi nửa ngày: “Em xin lỗi cô, em...” Đúng lúc này, có người phía sau cậu gọi giật lại: “Sao cậu lại đi lạc đến tận đây thế này?
Nhầm rồi, là phòng VIP 37 ở phía trước cơ mà!” Người đó là nhân viên cũ ở đây, tiến lên ríu rít xin lỗi Trương Ưu Nhĩ: “Ngại quá tiểu thư!
Cậu ấy là người mới chưa quen thuộc đường đi lối lại nên đi nhầm phòng ạ!” Trương Ưu Nhĩ xua xua tay: “Không sao, chúng tôi có quen nhau.” Cô nhìn Đoạn Dục Thanh: “Đi đi, đừng làm lỡ việc.” Sau khi Đoạn Dục Thanh mang vẻ mặt thất hồn lạc phách bị kéo đi, cánh cửa phòng khép lại, người đang quỳ dưới đất không khỏi bốc lên mùi dấm chua: “Chị có em chưa đủ sao?
Nhận thêm học trò mới từ bao giờ vậy?
Dạy bảo hết nổi không đó?” Trương Ưu Nhĩ bất đắc dĩ bật cười, đá nhẹ cậu ta một cái: “Là sinh viên trường chị thật đấy, học trò đàng hoàng.” Cậu trai cũng cười, ngoài miệng buông lời trêu chọc: “Cái đó thì chưa chắc đâu nha, cứ nhìn cái ánh mắt cậu ta nhìn chị ban nãy, chưa chắc đã không muốn giống như em...” Bàn tay cậu ta tiếp tục di chuyển tяên người cô, giọng điệu đong đưa lả lơi: “Làm một học trò không-đàng-hoàng...” “...
Nói bậy bạ.” Trương Ưu Nhĩ lại chìm đắm vào những khoái cảm nhục dục, hờ hững đáp.
“Nhưng mà chị cũng lạ thật đấy nhé.” “Sao cơ?” “Học trò làm việc ở chốn này, thân là giáo viên không định quản lý chút sao?” Trương Ưu Nhĩ mở mắt, trong đôi đồng tử chẳng gợn chút cảm xúc: “Mới lên được hai tiết, còn chưa tới mức đến lượt chị phải quản.
Hơn nữa cậu ta cũng đã trưởng thành, muốn làm gì là quyền của cậu ta, những hậu quả tương ứng cũng phải tự mình gánh chịu.” “Có lý lắm, thật lạnh lùng nhưng mà em thích...” Cậu chàng hôn lên bụng dưới của cô, chuyển hướng: “Tối nay chị có qua đêm ở đây không?
Để em gọi người dọn dẹp lại phòng cho chị nhé.” Tầng hai và tầng ba của câu lạc bộ có các phòng khách sạn kín đáo hơn, dùng để khách hàng nghỉ ngơi khi mệt mỏi hoặc chơi đùa nhiều trò mới mẻ hơn.
Trương Ưu Nhĩ có một căn phòng độc quyền của riêng mình, bình thường không bao giờ mở cho người khác, chỉ dành riêng cho một mình cô sử dụng.
Thế nhưng tối nay cô chợt thấy có chút bất an một cách khó hiểu, cứ luôn có cảm giác hình như sắp xảy ra chuyện gì đó, thế nên cô quyết định tránh xa chốn thị phi này.
Cô lắc đầu: “Bọn mình ra ngoài chơi đi, qua đêm ở ngoài.” Mắt cậu chàng sáng rực lên, gật đầu lia lịa: “Dạ được, dạ được!” Nhân viên phục vụ có thể đi ra ngoài cùng khách, chỉ cần báo cáo lại với câu lạc bộ một tiếng là xong.
Cậu hớn hở chạy đi tìm quản lý, còn Trương Ưu Nhĩ thì sang phòng VIP bên cạnh chào hỏi Chung Hỉ Ý một câu, sau đó chuẩn bị rời đi.
Đang sải bước ra ngoài dọc theo hành lang, khi đi ngang qua một phòng VIP, cánh cửa đột ngột bị kéo tung từ bên trong.
Đoạn Dục Thanh mặt mày đỏ gay lảo đảo xông ra ngoài, miệng không ngừng van xin: “Em thật sự không thể uống được nữa, xin Hứa tiểu thư giơ cao đánh khẽ...” Một bàn tay trắng ngần bôi sơn móng màu tím thẫm từ phía sau vươn ra, tóm chặt lấy vạt áo cậu: “Có


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡