Chương 14
rỡ.
Cậu đứng thẳng dậy, đỏ bừng mặt mũi lóng ngóng cởi bỏ quần áo.
Đến khi lột chỉ còn sót lại chiếc quần lót, Trương Ưu Nhĩ liền ngăn cậu lại.
Cô ngồi thẳng dậy, ngắm nghía cơ thể tuổi trẻ đang đứng trước mặt.
Quả thật là rất trẻ.
Làn da màu lúa mạch, tứ chi thon dài, gân xanh nổi rõ rắn rỏi, những khối cơ bắp nhấp nhô cuồn cuộn, không một chi tiết nào không tỏa ra hơi thở thanh xuân quyến rũ và trần trụi nhất.
Cô đưa tay chạm vào yết hầu đang trượt lên trượt xuống của cậu rồi lại lướt xuống xương quai xanh, ɭ*ή`g ngực, vuốt ve vùng bụng phẳng lỳ săn chắc, vỗ nhẹ một cái: “Lát nữa nhớ gồng chặt một chút, cô thích chỗ này nổi rõ hơn.” Khi chơi đùa sẽ càng có cảm giác.
====================================================================== Đoạn Dục Thanh hít thở dồn dập, ngoan ngoãn gồng chặt cơ thể, cơ bụng càng trở nên rõ nét từng múi.
Cậu cảm nhận được một cỗ nóng rực dồn thẳng xuống bụng dưới, thứ bên dưới hạ bộ đã có xu thế ngóc đầu dậy.
Chỉ mới bị chạm vào như vậy mà đã sắp chịu không nổi rồi...
Cậu mong ngóng bàn tay mềm mại của người phụ nữ sẽ lướt xuống dưới, lướt xuống dưới một chút nữa.
Vị nữ giáo viên ấy vậy mà lại bỏ qua sự phồng rộp nhô cao giữa hai háng cậu, trực tiếp thu tay về: “Nằm xuống.” Đoạn Dục Thanh nghe lời bò lên giường nằm ngay ngắn.
Ngay sau đó, cô cởi bỏ quần lót, vén váy lên xõa chân dang rộng ngồi cưỡi lên người cậu.
Trong phòng đang bật điều hòa nhưng nhiệt độ giữa hai người lại tăng vọt lên đến đỉnh điểm.
Cô ép người xuống, dùng đóa hoa kiều diễm mềm mại cọ xát qua lại tяên cơ bụng gồ ghề của nam sinh, kích thích đến mức hai mắt cậu căng thẳng đờ đẫn, hơi thở nóng rực bốc ra từ cánh mũi.
Cô cúi đầu kề sát lại gần cậu, chóp mũi chạm chóp mũi, khẽ giọng nói: “Những kẻ chơi đùa cùng cô, cô đều thích gọi họ là bé nệm t̸h̵ιt̸, biết tại sao không?” Đoạn Dục Thanh ngóc đầu dậy muốn hôn lên đôi môi mỏng bạc tình mà đầy ma mị kia nhưng lại bị người phụ nữ né tránh.
Cậu đành lắc đầu, sự phấn khích trong mắt đã chẳng thể nào che giấu nổi nữa nhưng vẫn cố làm ra vẻ ngu ngơ: “Em còn rất nhiều chuyện chưa biết, mong cô hãy kiên nhẫn một chút, chỉ dạy em nhiều hơn.” Trương Ưu Nhĩ liền thật sự bày ra dáng vẻ của một giáo viên, cô vừa đong đưa eo chầm chậm cọ xát, vừa tận tình dẫn dụ: “Em thử suy nghĩ xem, hai chữ “nệm t̸h̵ιt̸” tách ra mà phân tích, chữ “t̸h̵ιt̸” ám chỉ điều gì?” “Ưm...” Đoạn Dục Thanh phân tâm suy nghĩ một chút rồi lại nhanh chóng bỏ cuộc, cậu dồn toàn bộ sự chú ý để gồng cứng cơ bắp, chỉ mong người phụ nữ tяên mình cọ xát thêm nhiều chút nữa.
Cậu lắc đầu: “Em ngốc lắm, nghĩ không ra đâu.” “Là ám chỉ “người” đó.
Em nghĩ xem, chữ “t̸h̵ιt̸/nhục” trong “nhục bồn khí”, “nhục bồ đoàn”...
không phải đều mang ý nghĩa này sao?” Cô giáo tận tâm tận lực giải đáp thắc mắc cho học trò cũng tiện tay cởi luôn cúc áo sơ mi của mình.
Bầu ngực trắng nõn nà được o bế trong chiếc áo lót ren màu xanh nhạt, khẽ o ép tạo thành một khe rãnh mỏng manh mang theo hương thơm ngát và vẻ bí ẩn.
Lửa dục trong mắt Đoạn Dục Thanh sắp sửa bị móc ra ngoài đến nơi, cậu há miệng muốn nói nhưng lại chẳng thốt nổi nửa chữ, chỉ cảm thấy khát khô cả họng.
Vị cô giáo đi châm lửa khắp nơi lại mang dáng vẻ như chẳng hề hay biết gì, cứ tự biên tự diễn tiếp tục bài giảng: “Còn “nệm” ấy à, ý nghĩa tяên mặt chữ