Chương 12
miệng thế nhỉ?” Cậu nhóc nhìn khóe môi đang cong lên của cô, ánh mắt như si dại, bất giác cọ xát tiến về phía trước thêm vài bước: “Em không dẻo miệng!
Em nói đều là thật lòng!
Hơn nữa...” Cậu lầm bầm mang theo vài phần không cam tâm: “Người đàn ông bình thường nào cũng sẽ có tâm lý như vậy mà, đúng không ạ?” Đàn ông bình thường...
Heh, đúng là dìm người chồng kia của cô xuống không ngóc đầu lên nổi mà.
Trương Ưu Nhĩ cười càng thêm vui vẻ.
Đuôi mắt ngày thường luôn hơi rũ xuống, đường môi luôn mím chặt, lúc này chỉ khẽ cong lên vểnh lại, đều mang theo phong tình không sao tả xiết.
Ánh mắt nam sinh trở nên táo bạo và rực lửa, mặt đỏ bừng như liều mạng mà thốt lên lời thẳng thắn: “Cô ơi, em thích cô!
Từ rất lâu, rất lâu về trước em đã thích cô rồi!” Bầu không khí ngưng trệ trong nháy mắt.
Thế nhưng Trương Ưu Nhĩ lại không hề bộc lộ bất cứ phản ứng nào như lẽ thường, cô dường như chẳng hề quan tâm đến trọng điểm của lời tỏ tình này, chỉ bình thản vặn hỏi: “Rất lâu?
Là bao lâu?” Đoạn Dục Thanh sững người, lại vội vã đáp: “Chính là lúc năm nhất vừa mới khai giảng không bao lâu ạ.” Ồ, vậy đó là chuyện của học kỳ trước rồi.
Trong lòng Trương Ưu Nhĩ thầm đong đếm, đúng lúc này chiếc điện thoại đặt bên mép giường rung lên một tiếng, cô liếc mắt nhìn thoáng qua.
“Có một lần trong tiết học cô giảng về một bài thơ do Tào Thực sáng tác, không có tựa đề, chỉ gọi là Tạp thi...” Đoạn Dục Thanh hồi tưởng lại rồi tiếp tục giải thích với cô: “Hai câu mở đầu là “Cao đài đa bi phong, Triêu nhật chiếu bắc lâm” (*), chính lần đó đã để lại trong em ấn tượng vô cùng sâu sắc cũng chính từ lúc ấy...” Trương Ưu Nhĩ cũng hồi tưởng lại một chút, quả thật cô từng giảng qua bài này, cô tỏ vẻ thiếu hứng thú: “Ồ, em rất thích bài thơ đó sao?” Trong lúc nói chuyện, điện thoại lại rung lên, cô cầm lên mở ra xem.
“Không ạ.
Không phải vì bài thơ đó.” Đoạn Dục Thanh lắc đầu: “Là vì giọng cô đọc nghe hay quá!” Điều này ngược lại khiến Trương Ưu Nhĩ có chút bất ngờ, cô nâng mắt rời khỏi màn hình điện thoại, theo bản năng hỏi lại: “Cái gì?” “Cô đọc bài thơ đó nghe cực kỳ hay!” Đoạn Dục Thanh lặp lại một lần nữa, lại còn nhấn mạnh: “Thật đấy ạ!
Cảm giác giống như, giống hệt mấy phát thanh viên tяên đài truyền hình ấy, giọng nói mềm mại nhè nhẹ nhưng lại lành lạnh, lúc ngâm thơ thì trầm bổng nhịp nhàng, nghe bùi tai vô cùng!
Thế là em bị thu hút rồi sau đó liền thích đi nghe tiết của cô...” Trương Ưu Nhĩ lại bị chọc cười: “Chỉ vì vậy thôi á?” “...
Cũng không phải hoàn toàn thế...” Đoạn Dục Thanh cứ nhìn cô chằm chằm không chớp mắt: “Không chỉ có điều đó.
Còn bởi vì em vừa mới nhận ra, cô không chỉ có giọng nói êm tai, mà lúc cười lên cũng đẹp đến vậy.” “Thường ngày hình như chẳng mấy khi cô cười, giá như sau này ngày nào em cũng được nhìn thấy nụ cười của cô thì tốt biết mấy...” Cậu vẫn ngồi xổm trước giường, ngửa mặt ngắm nhìn cô, đôi mắt sáng ngời rực lửa, bộc lộ tấm chân tình thẳng thắn chẳng còn che giấu.
Trương Ưu Nhĩ cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn vào khuôn mặt cậu, nhìn rõ từng chi tiết tяên gương mặt ấy.
Cô phát hiện ra nơi đuôi mắt trái của nam sinh có một nốt ruồi, toát lên vẻ mị hoặc mê hồn đến lạ.
Cô đưa tay lên vuốt ve khóe mắt cậu, thân hình nam sinh thoáng rùng mình, dường như nhận được sự khích lệ to lớn,