Mạc Đình Quân nhìn cánh môi nhỏ mấp mấy nghe được lời cô nói, ánh mắt chỉ có chán ghét thêm, bàn tay to nâng lên chạm vào hông Hạ Tình nắm lấy hai hông Hạ Tình nhấc lên hạ xuống cuồng nhiệt hơn, phát ra âm thanh phánh phách khiến người ta thẹn người.
"Aa... Mạnh quá... Sâu quá..."
Hạ Tình không hề nhận biết ra hiện diện của Lăng Nhữ Y, rên rỉ kiều mị cực sảng, Lăng Nhữ Y nhăn mày, đôi mắt nhắm lại xoay đầu, bước chân như bị điện giật thục lùi ngay lập tức, cô kéo mạnh lại cánh cửa.
Rầm!
Lúc này, Hạ Tình mới bị tiếng đóng cửa lớn làm cho giật mình, xoay đầu lại nhìn về phía cửa không biết là ai.
Lăng Nhữ Y đứng phía sau cánh cửa, chân lùi một bước, lại lùi thêm một bước, hai tay cô buông ra tài liệu từ lúc nào, giấy rơi phấp phới nằm trên mặt đất, Lăng Nhữ Y mở to đôi mắt ngấn nước, hai bàn tay siết chặt thành quả đấm ngăn cản lại cơn tê dại từ trái tim.
Cô hôm ấy tận mắt nhìn một màn ái muội, có chút không chịu đựng nổi, bỏ về ngay sau đó. Dù Lăng Nhữ Y đã từng nhiều lần nhìn thấy hai người họ mập mờ, nhưng hôm đó là lần đầu tiên nhìn thấy màn trần truồng quấn quýt. Cô chạy về nhà giống như đang trốn chạy sự thật, nhốt mình trong phòng cả một ngày hôm sau, đêm đó Mạc Đình Quân cũng không trở về nhà.
Có lẽ, đêm hôm đó anh đang ôm ấp Hạ Tình ở một căn hộ nào đó.
Còn cô chỉ cô quạnh một mình, đây chính là cái giá của Lăng Nhữ Y, cái giá cho việc làm người thứ ba phá hoại tình yêu của người khác, cái giá cho sự ít kỷ của bản thân. Cô thức trắng đêm đó, nước mắt đẫm trên mặt cả một đêm dài.
Hôm sau nữa, cô mới có thể bình tĩnh tiếp tục đến Mạc thị làm việc. Đến làm việc, Lăng Nhữ Y còn bị trưởng phòng khiển trách, la mắng vì bỏ về giữa chừng, còn nghỉ việc một ngày hôm sau mà không xin phép.
Hôm đó gặp Hạ Tình, cô ta còn cười cợt khinh thường Lăng Nhữ Y.
Lăng Nhữ Y cũng chỉ có thể cam chịu, cô không thể phản ứng, bởi khoản cách giữa người được yêu và người không được yêu rất xa, cô ấy được anh ưu ái còn cô thì không.
Năm đó, anh yêu chị chán ghét cô, chị bỏ đi rồi, anh có thể chấp nhận người phụ nữ khác là Hạ Tình cũng không muốn chấp nhận cô. Anh kinh tởm cô, đến một cái chạm cũng chưa từng động vào cô, anh không những không yêu cô, anh chán ghét cô đến tột cùng.
Phu nhân Mạc tổng, há ra cũng chỉ là cái danh xưng, danh phận của cô còn không bằng một tình nhân nhỏ bên ngoài.
---
Ngắm hoàng hôn
Ngắm hoàng hôn trên ban công, Lăng Nhữ Y chìm vào bầu hoàn hôn màu hồng, ngắm nhìn lòng đỏ trứng gà thật xinh đẹp. Cô rất thích hoàn hôn, mỗi buổi chiều tà nắng, cô liền sẽ đứng ở ban công chìm đắm vào bầu trời cuối ngày.
Cô thích hoàng hôn, bởi vì nó đẹp, cũng là sự kết thúc rực rỡ nhất.
Cơn gió buổi chiều phản phất thổi nhẹ, lay những lọng tóc dài bay bay, bỗng nghe thấy một âm thanh mở đóng cửa lạch cạch. Lăng Nhữ Y xoay đầu, nhìn thấy Mạc Đình Quân trở về.
Hôm nay anh ở nhà sao?