Chương 9
hắt vào nhành cây chà là tán rộng, Khương Tư và Tiêu Tinh Phi cùng xem bộ phim hài, cười nghiêng ngả trên chiếc sofa.
Tiêu Tinh Phi đã về nước được hơn nửa tháng.
Tuy cậu đã có chút danh tiếng nhưng suy cho cùng vẫn là người mới.
Phía nhãn hàng và nhà đầu tư vẫn đang quan sát, vì thế lịch trình vẫn cũng không quá dày đặc, không đến mức phải làm việc liên tục.
Căn penthouse để cậu ở này là Khương Tư tranh thủ quyền lợi từ công ty giải trí Thời Đại, căn hộ hoàn chỉnh đầy đủ tiện nghi, vị trí cũng cực kỳ đẹp.
Có lẽ là vì áy này, hễ Khương Tư đưa ra yêu cầu là Quý Thần Chương đều cố gắng đáp ứng trong khả năng, thậm chí ngoài việc sắp xếp cho Tiêu Tinh Phi một trợ lý sinh hoạt ra, anh ta còn bố trí cho Khương Tư một trợ lý người đại diện.
Lúc này bộ phim trên TV đã dần đi đến hồi kết, dựa theo lẽ thường kết thúc sẽ được đẩy lên cao trào, tình tiết cảm động, cú twist sẽ lấy nước mắt người xem.
Nữ chính vì cứu người mà bị uy hiếp, anh hùng xa cách đã lâu đột nhiên xuất hiện cứu mỹ nhân, trong cảnh quay chậm hai người nhìn nhau thắm thiết, đọc lời thoại cực kỳ sinh động và cảm xúc "Cuối cùng anh đã đến rồi, em đợi anh lâu lắm rồi, em thật sự rất nhớ anh." Hình như hơi lúng túng, vẻ mặt của Tiêu Tinh Phi bắt đầu trở nên phức tạp.
Cậu có một thói quen, hễ lúng túng là thích ăn đồ ăn.
Bây giờ thứ cách cậu gần nhất là nửa gói bim bim khoai tây mà Khương Tư ăn để thừa.
Bim bim khoai tây vị dưa leo, giòn rụm.
"Shhh, không được ăn." Miếng khoai tây đầu tiên còn chưa kịp bỏ vào miệng, Khương Tư đã quăng cho cậu một ánh mắt sắc như dao.
Cô mặc một bộ đồ tây nhung đen đầy tháo vát.
Đôi mắt đào hoa có bọng mắt, đuôi mắt nhọn, đôi môi đỏ tươi.
Khí chất vừa gợi cảm vừa mạnh mẽ, khi trở nên nghiêm khắc thì cực kỳ nghiêm khắc.
Đừng thấy Tiêu Tinh Phi toàn trưng khuôn mặt hờ hững kiêu ngạo trước mặt khán giả công chúng, ở trước mặt Khương Tư chẳng khác nào chú cún quấn người.
Cậu bĩu môi tỏ vẻ ấm ức "Cây rụng tiền mà không ăn bim bim khoai tây sẽ không còn sức đẻ ra tiền nữa " Khương Tư liếc xéo cậụ Tôi sợ cậu chắc?
Thích đẻ thì đẻ, không đẻ thì đi cạp đất mà ăn.
"Mười một miếng khoai tây chứa một trăm hai mươi kcal, mà một trăm hai mươi kcal cần chơi bóng rổ mười lăm phút mới có thể tiêu hao hết." Sau đó cô lại chỉ vào phòng bếp "Mộng Mộng còn chiên cá đù vàng mà cậu thích ăn nhất rồi đấy, nếu còn ăn nữa thì tối nay đừng ngủ, hít đất hai trăm cái." "Không biết tự giác chút nào " Khương Tư dí tay vào trán Tiêu Tinh Phi, cô dùng kẹp kẹp kín túi bim bim rồi cất vào trong ngăn kéo.
Bim bim khoai tây đã "bay" đi nhưng đúng lúc món cá đù vàng chiên giòn vừa ra lò, lúc bưng lên bàn còn bốc khói nghi ngút.
Chỗ cá đù vàng nhỏ được được ướp cả buổi sáng ở trong chiếc đĩa trắng giờ đây đã hoàn toàn hết tanh, tỏa mùi thơm phưng phức, ngoài giòn trong mềm.
Bên cạnh còn có một ít dưa chua, dùng để ăn giải ngấy.
Tổng cộng có sáu con, Khương Tư và Mộng Mộng mỗi người một con, bốn con còn lại đều vào bụng Tiêu Tinh Phi.
Ăn uống no say, khuôn mặt điển trai của Tiêu Tinh Phi quay sang, lặng lẽ