Chương 2
Khương Tư, đưa lưỡi vào trong miệng cô, điên cuồng quấy đảo.
Khương Tư cũng đưa lưỡi nghênh đón anh, hai người hôn nhau đến độ gần như không thể thở nổi.
"Ư..
hơi..
hơi sâụ" Suy cho cùng cô vẫn hơi sợ hãi, lúc này sức lực khi anh tiến vào như thể muốn ăn sạch cô vậy.
Khương Tư cảm thấy có lẽ trời còn chưa sáng thì cô đã không chịu được mà bị anh làm đến ngất xỉu rồi.
Thẩm Độ hoàn toàn không hề tiết chế lại, mà nhìn chăm chú vào đôi mắt mờ sương của cô, môi thoáng cười mà như không.
Đây giống như một cuộc đối đầu kịch liệt giữa anh và chính bản thân mình, cũng là giữa anh và Khương Tư.
Có thể là vì tiếng kêu của cô quá êm tai, tiếng nỉ non nũng nịu khe khẽ uyển chuyển đến mức biến thành một giai điệu tuyệt diệụ Khi nhìn thấy nốt ruồi nhỏ sau vành tai cô, suýt chút nữa anh đã buột miệng hỏi..
Nhất định phải chia tay ư?
Nhưng anh còn chưa kịp hỏi thì cặp chân nhỏ nhắn của Khương Tư đã quấn lấy người anh, cô chủ động gác chân lên vai anh, lại chủ động gập chân lại trước ngực.
Dáng người của cô vẫn luôn được giữ gìn rất cẩn thận, eo thon ngực tròn, cơ thể mềm mại không hề thiếu sức sống.
Khi cô uốn éo thì trông giống như con mèo vậy, cũng giống như một con hồ ly, lả lơi quyến rũ người khác.
Móng tay đỏ thẫm và làn da trắng muốt kết hợp với nhau khiến cô vừa nổi bật vừa hoang dại.
Chiếc váy ngủ bằng ren đen bị đẩy lên tận eo để lộ nơi gắn kết triền miên của tình dục.
Lúc này Khương Tư đã bắt đầu rơi lệ, cô đáp lại sự giày vò của Thẩm Độ trong tiếng nỉ non vụn vỡ.
Nơi bí mật bị anh làm đến mức không thể khép lại, cơ bụng rắn chắc của anh dán chặt vào bụng dưới của cô.
Mặc dù không biết có thể thoát khỏi sự khống chế này không, nhưng cô vẫn giương cằm, không chịu thua kém liếm vành tai anh.
Thẩm Độ bị cô liếm mà khẽ run lên, anh đổi sang tư thế làm từ phía sau, ra lệnh cho Khương Tư "Khương Tư, mở rộng ra chút nữa." "Mở rộng cái gì?" Khương Tư cố tình làm như không hiểu, cô khép chặt hai chân lại, không cho anh ra vào nhanh như trước nữa.
Khi xoay người lại lộ ra hàm răng trắng bóc, giọng nói phát ra từ trong đôi môi đỏ luyến láy ở âm cuối, như tung ra một một móc câu nhỏ xíu, móc vào người khiến họ râm ran tê dại.
Sao Thẩm Độ không biết ý định của cô của cô được?
Lúc lên giường cô vẫn luôn như vậy, được ăn no là bắt đầu không phối hợp.
"Mở chân ra, cho anh tiến vào." Đôi tay anh ghim chặt eo cô, giọng điệu không còn dịu dàng như lúc vừa rồi nữa.
Khương Tư cũng nhanh chóng nhận thấy cảm xúc của người đàn ông đã thay đổi..
Thẩm Độ là một kẻ bề trên cực kỳ am hiểu làm thế nào để khống chế mọi thứ.
Sự kiêu ngạo toát ra từ trong cử chỉ và lời nói một cách vô cùng tự nhiên.
Anh có thể dễ dàng nghiền nát bạn bằng tiền tài và thế lực của mình, nhưng anh cũng giữ sự tôn trọng và lịch thiệp vì sức tàn phá khủng khiếp của sức mạnh có thể chi phối mọi thứ theo ý mình này.
Nhưng dù có lịch thiệp hơn đi chăng nữa thì anh vẫn là kẻ săn mồi, là dã thú ăn thịt khát máu trong hoang mạc mênh mông.
Bộ âu phục tao nhã không một chút tùy tiện chỉ là lớp ngụy trang,