Chương 14
rỗng như thế, chỉ không ngừng lặp lại lời của bố Bố muốn sống tiếp.
Đến gõ cửa nhà bạn thân xin cầu cứu, nhưng chẳng ai chịu vươn tay ra giúp.
Cô có thể hiểu được, nhưng không thể chấp nhận được ác ý và sự u ám nảy sinh trong góc tối.
Thẩm Độ xuất hiện vào lúc rạng sáng, kiên nhẫn nghe hết yêu cầu của cô.
Sau này Khương Tư từng hỏi anh rằng, không cảm thấy lúc đó cô rất nực cười sao?
Thế mà cô lại tự cho mình xứng đáng năm trăm vạn.
Phụ nữ muốn bò lên giường anh nhiều như thế, cần gì phải tiêu số tiền lớn như vậy cơ chứ.
Thẩm Độ đáp "Con người tôi làm việc chưa từng có nguyên tắc gì, thấy thích là trên hết." Chỉ là một câu nói bình thường chứ chẳng phải lời hứa lời thế gì, vậy mà trái tim của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Sau đó anh đã chiều chuộng cô không có điểm dừng, mượn lời Kỷ Thanh Diên từng nói "Ở chỗ của Thẩm Độ, Khương Tư không có đúng sai." Chiều đến mức ngay của chuyện chia tay cũng chiều theo ý cô.
Người ta thường nói mượn rượu giải sầu, nhưng nào ai hay ký ức chính là chất kích thích có cồn, nhớ một đoạn quá khứ là sẽ nghĩ ngay đến chuyện tương lai.
Người trong buổi tiệc này đều niềm nở giao thiệp, dù cho mỗi người ôm một tâm tư khác nhaụ Nhưng chiếu theo quy tắc của người trưởng thành, cảm xúc lúc nào cũng nép sau lợi ích.
Cách đó hai cây số là tòa nhà Thẩm Thị.
Trời về chiều hôm, sắc trời dần tối đi.
Đứng bên cửa sổ sát đất của tòa nhà cao nhất thành phố Ninh có thể phóng mắt nhìn thấy dãy núi xa mờ, bầu trời như một đường dát bạc mỏng manh, phác họa nên đường nét nhấp nhô mịt mờ.
Cùng với màn đêm dần buông xuống, từng dãy núi trùng điệp như ẩn như hiện, nhất thời như đã được giũa phẳng những góc cạnh.
Trong văn phòng tổng giám đốc, đèn điện sáng trưng.
Trợ lý Ngô Triết đứng trước bàn làm việc, chờ Thẩm Độ trả lời.
Mới đây thôi anh ta nhận được tin cô Khương Tư xuất hiện ở Vạn Hoa Cốc.
Vốn chẳng có chuyện gì to tát, chỉ là hành trình của cô vào mấy tháng này đều được báo cáo lại như bình thường.
Tổng giám đốc Thẩm chỉ nghe vậy, thi thoảng sẽ dặn dò một hai câu là theo dõi cẩn thận, chứ không nói nhiều đến những chuyện khác.
Nhưng hôm nay, đã năm phút trôi qua mà vẫn không thấy Thẩm Độ đưa ra bất cứ chỉ thị gì.
Một lúc lâu sau, tiếng đóng nắp bút cuối cùng cũng vang lên, người cầm bút hơi ngẩng đầu lên, hỏi "Tiệc rượu?
Cô ấy tự đi sao?" Dĩ nhiên Ngô Triết biết "cô" ở đây là chỉ ai "Vâng, cô Khương tự đi một mình, đúng là bữa tiệc rượụ" Đáp xong, bầu không khí lại một lần nữa chìm vào yên lặng.
Thẩm Độ biết, trước giờ Khương Tư ghét nhất những bữa tiệc như thế.
Trước đây anh mang cơ thể đầy mùi rượu mở cửa Ung Giang Nhất Hiệu vào lúc rạng sáng, Khương Tư lim dim mắt lấy khăn nóng giúp anh tỉnh táo lại, cụp mắt nằm bên cạnh anh "Người trên bàn rượu quá ư là giả dối, nói toàn những lời trái với lòng mình chỉ vì lợi ích." Anh chỉ ôm cô mà cười.
Mặc dù anh có địa vị cao, nắm trong tay quyền sinh sát không ai dám phản kháng, nhưng cũng không thể không cẩn thận cân bằng lợi ích các bên.
Vì thế việc bày mưu tính kế, nắm bắt lòng người đã trở thành chuyện mà Thẩm Độ am hiểu nhất.
Mỗi một người