Chương 12
ôm một trái tim ngây ngô, chưa được sự đời mài giũa, có một hoài bão êm ả đầy tươi đẹp, sống một cách hôn nhiên vô tư, vui vẻ tung tăng.
Nhìn lại lúc này.
Thói đời hỗn loạn, tiếng hét lạc giọng kiệt sức trong vực sâu, người đời chẳng ai chân thành, chỉ biết cười nhạo những trái tim nhiệt huyết.
Khói thuốc đã tan hết, cảm giác nóng rực ở giữa ngón tay dần rõ ràng hơn.
Có khoảnh khắc Khương Tư rất nhớ ráng chiều và hoàng hôn trên ban công ở nhà cũ, dưới bóng cây loang lổ ảnh nắng vào ngày hè, cô gái mười tám tuổi ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang.
Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể quay lại nữa.
Hai người trẻ tuổi trong quá khứ cuối cùng cũng đã trưởng thành, trở thành người dũng cảm.
Hi vọng chúng ta đều có thể giẫm tan sự mơ hồ tăm tối, hướng về ánh sáng.
Hi vọng em thực hiện được ước mơ được vây xung quanh bởi hoa tươi và tiếng người.
Khi Khương Tư dập tắt tàn thuốc thì điện thoại trong phòng vang lên.
Khương Tư mang cơ thể đầy mùi khói bạc hà thoang thoảng quay lại, Tiêu Tinh Phi hơi nhíu mày.
Người gọi điện đến là biên đạo mà cô mới quen biết khi đưa Tiêu Tinh Phi đi tham gia một chương trình vào mấy ngày trước, họ Điền tên Dật.
Anh ta nói tối nay có một bữa tiệc, hỏi Khương Tư có hứng thú tham gia không.
Đối với một người được gọi là người đại diện của nghệ sĩ, hoạt động xã giao cũng là một phần của công việc.
Bữa tiệc như thế này này đa phần là để mở rộng phát triển mối quan hệ là chính, ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là ăn cùng với ai.
Một đám người không mấy thân thiết ngồi chung một bàn, ra sức khoe khoang năng lực của mình.
Chẳng hạn nghệ sĩ mình đang dẫn dắt là ai, có những mối quan hệ đường dây nào mà người khác không thể với tới, tài nguyên ra làm sao.
Sau khi làm quen một vòng, cảm thấy có thể dùng được thì kết bạn tốt, cùng chia sẻ tài nguyên, cần gì thì tự lấy cái đó.
"Tối tôi ra ngoài ăn cơm." Sau khi nhận lời Điền Dật, Khương Tư bỏ diện thoại xuống, phủi tàn thuốc rơi trên tay áo mình.
Tiêu Tinh Phi bỏ kịch bản xuống, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hiện ra chút bất mãn "Thẩm Độ để mặc cho chị hút thuốc à?" Đang yên đang lành tự nhiên nhắc đến cái tên này làm gì cơ chứ, làm cho trái tim của cô lại khẽ run lên.
"Anh ta quản nổi chắc?" Nghĩ đến chuyện người đàn ông xấu xa kiêu ngạo kia thật sự không chủ động liên lạc với mình, giọng điệu của Khương Tư có vẻ không mấy tốt lành.
Tiêu Tinh Phi khẽ xùy một tiếng.
"Cũng chẳng biết ai uống rượu vào, rồi đến nửa đêm dậy ôm gối xong sướt mướt hỏi một câu, Thẩm Độ, anh có nhớ em không?" "Đồ khốn Tại sao không gọi điện thoại cho em cơ chứ?" Không hổ danh là người được đào tạo chuyên nghiệp, bóp giọng diễn lại cảnh tượng xấu hổ của Khương Tư vô cùng nhuần nhuyễn, ngay cả những động tác nhỏ đi kèm như chống nạnh mắng người cũng được thể hiện ra.
Mặc dù dáng người Khương Tư không thấp, nhưng Thẩm Độ cao một mét tám bảy, lúc cãi nhau phải ngẩng đầu lên.
"Im miệng " Quả cam to nhất trong đĩa bay ra từ tay Khương Tư, người bị ném né kịp thời, quay đầu lại tố cáo "Chị ném hỏng mặt thì em lên hình kiểu gì, đồ độc ác " "Còn làm mấy trò gợi đòn nữa thì chị đây quăng dao đấy." Khương