⬅ Trước Tiếp ➡

Đó là thanh âm tinh dịch phun ra rót đây tử cung của cô, khiến bụng nhỏ phình lên. Hắn vô tình chú ý điều đó, hắn cảm thấy toàn thân giống muốn nổ mạnh, phấn khởi cảm giác thẳng tới đại não, giống như cảm thụ thiên đường trong địa ngục lửa nóng, trong miệng phát ra kêu to cao vút. Đôi tay cầm lấy hai cái vú thiếu nữ, thật lâu không chịu buông ra.

Một màn mười lăm năm trước từ Viên Thủ Nghĩa trong trí nhớ hiện ra, tốc độ hắn vuốt ve nam căn nhanh lên, quy đầu chảy ra xíu dính trù, hắn lập tức từ trong túi móc ra một cái quần lót hồng nhạt đón nhận hàng tỉ viên tinh tử.
Cái quần lót hồng nhạt này là ngày đó hắn cho bọn bảo tiêu luân gian cô, từ trên người cô cởi xuống, ngày đó, hắn trơ mắt nhìn Lạc Anh bị con trai Tích Thành mang đi.
Đáng chết, sao cô có thể thông dâm với con trai mình, tôi không thể trơ mắt nhìn nhà họ Viên có gièm pha mẹ con thông dâm loạn luân.
Viên Thủ Nghĩa cắn răng nói, đứng dậy đến toilet rửa sạch sẽ quần lót, dùng máy hong khô tay hong khô, cất vào túi.
Chủ tịch, đã phân phó sân bay kinh đô chuẩn bị tốt chuyên cơ bay đi Paris, 20 bảo tiêu xuất sắc đang ở đại sảnh dưới lầu đợi mệnh.
Trợ lý đi vào văn phòng chủ tịch nói.
============================================================
Nữ minh tinh VS chồng và con trai 16 mẹ con trở thành vợ chồng
Cùng lúc đó.
Xa ở Paris, trên người Lạc Anh mặc một chiếc áo cưới tuyết trắng, được Viên Tích Thành mặc tây trang giày da dắt vào giáo đường.
Anh Viên, anh có nguyện ý cưới Lạc Anh làm vợ của anh không? Dù là trong lúc thịnh vượng hay gian nan, trong lúc ốm đau cũng như mạnh khỏe. Anh có nguyện ý sẽ yêu thương và tôn trọng cô ấy đến hết cuộc đời? Biểu tình cha xứ trang nghiêm, biểu cảm chúc phúc hỏi đôi tân nhân.
Tôi nguyện ý.
Tuấn nhan Viên Tích Thành lộ ra tình yêu vô biên, nhìn người phụ nữ của mình.
Cô Lạc Anh, cô có nguyện ý lấy Viên Tích Thành làm chồng của cô không? Dù là trong lúc thịnh vượng hay gian nan, trong lúc ốm đau cũng như mạnh khỏe. Cô có nguyện ý sẽ yêu thương và tôn trọng anh ấy đến hết cuộc đời?
Tôi nguyện ý.
Lạc Anh hỉ cực mà khóc, cô độc thân hơn 20 năm, bởi vì làm một cái nhiệm vụ mà được thiếu niên như hoa trung tâm ái mộ, trong mắt co thì quả là món hời lớn.
Kế tiếp là hai bên trao đổi nhẫn.
Viên Tích Thành lấy lợi nhuận từ sự nghiệp chứng khoán của mình mua một chiếc nhẫn kim cương giá trị hai mươi vạn bảng Anh đeo lên tay Lạc Anh, nhìn khuôn mặt tinh xảo ấy, đáy lòng cậu có cái gì hiện lên, mẹ ruột sao? Ha hả, thì tính sao, ở lần đầu tiên nhìn thấy cô thì cậu đã không bỏ xuống được, ở ngày hôm qua khi cậu biết trong bụng cô có con của mình thì cậu đã hạ quyết tâm muốn tổ chức một hôn lễ thần thánh, đẻ con có một thân phận hợp pháp.
Mẹ con loạn luân là cái chó má gì
Cậu chỉ cần cô.
Từ giáo đường ra tới, Viên Tích Thành nắm Lạc Anh lên một chiếc xe taxi, tài xế được đến phân phó điều khiển xe chạy ra sân bay.
Chúng ta đi đâu vậy?
Trên người Lạc Anh còn ăn mặc áo cưới trắng tinh, nhìn nhẫn kim cương 20 vạn đồng Euro trên ngón áp út tay trái, con ngươi nhu lượng nhìn người chồng tuổi trẻ anh tuấn, cô vẫn cứ có cảm giác không chân thật, cô có một người chồng, quả thực giống như nằm mơ vậy.
Anh đưa em đi Nhật Bản, thân ái.
Viên Tích Thành ôm eo cô gái âu yếm, vuốt ve bụng nhỏ của cô, nơi này có con của cậu, người mang thai lại là mẹ của cậụ
Cậu không có mấy gánh nặng đạo đức.


⬅ Trước Tiếp ➡