Chương 26
Viên Tích Thành nhẹ nhàng vỗ lưng Lạc Anh, hộ chiếu của cậu không cần chứng minh cũng có thể đến bất kỳ quốc gia gì trên thế giới, trên người có một tấm thẻ đen của ngân hàng Hoa Kỳ, đừng nói thuê chuyên cơ xuất ngoại, chính là mua cả chiếc máy bay này cũng được.
Lạc Anh có chút phát ngốc, lập tức liền đến Paris? Cô sống hai mươi lăm năm còn không có ra biên giới, lần đầu tiên đi xa thế nhưng là thủ đô thời trang Paris, cái này làm cho cô như ở trong mộng.
Gã ác ma Viên Thủ Nghĩa sẽ không chạy đến Paris khi dễ cô chứ nhỉ
Trên máy bay có phòng tắm không? Em muốn tắm rửa.
Lạc Anh giãy giụa ngồi dậy, cô bị hơn mười đàn ông luân gian, trên người dính đầy ô trọc, tuy rằng được Viên Tích Thành rửa sạch qua, nhưng khí vị gay mũi khiến cô không thể chịu đựng được.
Trên mặt Viên Tích Thành hiện lên thương tiếc, yên lặng không nói gì ôm Lạc Anh vào phòng tắm, bỏ đi trói buộc trên người lẫn nhau, ngồi vào bồn tắm, mở ra trang bị mát xa làm dòng nước chung quanh trút xuống trên người hai người.
Cậu đặt cô lên đùi, vuốt ve vết bầm đầy người cô, khuôn mặt trầm tuấn càng thêm đau lòng.
Anh, để em chịu khổ rồi.
Sau khi tan học, biết được người trong lòng bị bọn bảo tiêu của ba bắt đi, cậu mang theo súng chạy nhanh đến, tiến vào phòng khách Viên gia, thấy cô mất đi ý thức bị một đám đàn ông luân gian, tâm của cậu rất khó chịụ
Ngay cả người phụ nữ của mình cũng bảo hộ không được, cậu không thể tha thứ chính mình.
Lạc Anh ỷ trong ngực cậu, thân thể này lớn hơn cậu 15 tuổi, còn linh hồn lớn hơn cậu 10 tuổi, lúc này cô lại giống như thiếu nữ bám lên lồng ngực kiên cố của cậụ
Thiếu niên này cho cô một loại cảm giác được bảo hộ, cánh tay hữu lực, ôm ấp ôn nhu, hương vị hormone nhàn nhạt của giống đực, không giống như nam chính ngôn tình bá đạo mười phần, áp người không thể thở nổi.
Hơi thở trong sáng nhu hòa trên người thiếu niên làm nhân tâm nhảy không thôi.
Đau xót bị luân gian không khổ sở như trước nữa.
Chuyên cơ xa hoa hạ cánh ở sân bay quốc tế Paris, cửa cabin mở ra, Lạc Anh nắm váy dài xuống giường, vốn định chính mình đứng dậy đi, Viên Tích Thành lại duỗi tay bế cô lên.
Tích Thành, kỳ thật em có thể tự đi......
Trong lòng Lạc Anh dâng lên hạnh phúc, dùng đôi tay ôm cổ thiếu niên.
Thân mình em không thoải mái, nghe lời. Anh đưa em đi bệnh viện, em cần làm kiểm tra toàn thân.
Cô bị những gã đàn ông đó làm như vậy, cậu lo lắng thân thể của cô sẽ có vấn đề.
Lạc Anh gật gật đầu, hạ thể cô xé rách đau đớn, rất có thể lúc hai căn cây sinh thực khí đồng thời cắm vào đã thương tới rồi. May mắn cậu đúng lúc cứu cô, nếu không nhất định sẽ bị những bảo tiêu đó chịch chết.
Nhiệm vụ còn không có hoàn thành, cô không thể vứt bỏ thân thể này, đột nhiên được đến tình yêu, cô không bỏ được chết sớm liền như vậy.
Viên Tích Thành hôn khóe mắt Lạc Anh, ôm cô từ cabin ra tới.
Tài xế tư nhân từ phòng điều khiển ra tới, mở cửa xe để hai người bước vào, sau đó chạy đến bệnh viện lớn nhất Paris.
Bệnh viện ở nước Pháp muốn xem bệnh phải hẹn trước, chờ một hai tuần đều bình thường, nhưng với Viên Tích Thành thì không cần, cậu đưa Lạc Anh tới phòng cấp cứụ
Vết bầm trên người cô không nặng lắm, quá mấy ngày sẽ giảm bớt, âm đạo bị xé rách rất nhỏ, bôi thuốc sau bị bác sĩ cảnh cáo nửa tháng không thể hợp phòng.
Lạc Anh bảo bác sĩ đưa một viên thuốc tránh thai khẩn cấp 72 giờ uống vào, cô lo lắng cuộc luân gian kia sẽ mang tới hậu quả đáng sợ.
============================================================