⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Anh bị Viên Thủ Nghĩa nắm vú xoa nắn thành các loại hình dạng, thân thể này cực kỳ mẫn cảm, tê dại chiếm cứ toàn thân, âm hộ lặng lẽ ướt, dâm thủy tí tách chảy ra làm ướt cả quần của Viên Thủ Nghĩa.
Cô đang ở tình thế nan kham, bỗng nhiên trên mông "Bốp " Bị đánh một cái, bên tai truyền đến thanh âm của Viên Thủ Nghĩa
Kỹ nữ, tôi tốn năm trăm vạn tìm tới cô cũng không phải để cô xem kịch, mau chóng hầu hạ chủ nhân phía trước đi.
Viên Thủ Nghĩa nói xong đặt Lạc Anh ở trên mặt đất, "Bốp " Lại đánh một cái lên mông vểnh của cô.
Lạc Anh đau nhăn mày, quỳ gối trước người Viên Tích Thành, nhìn đũng quần thiếu niên căng phồng, cô không biết làm gì, dù sao linh hồn của cô vẫn là xử nữ, trước nay không tiếp xúc qua loại tình huống này.
Ngơ ngẩn làm cái gì? Viên Thủ Nghĩa nhấc chân đạp lên mông Lạc Anh Tôi bỏ ra năm trăm vạn không phải để mua về đồ dùng trong nhà.
Mông Lạc Anh đau muốn chết, thân mình ngã lên đùi Viên Tích Thành, theo bản năng ôm lấy hai chân cậu, đầu chạm vào gậy thịt dưới háng.
Thiếu niên này đã cứng rồi, quả nhiên là nhìn lỏa nữ đã động tình sao?
Lạc Anh hai mươi lăm tuổi, tuy rằng không chạm qua đàn ông, nhưng không phải con nhóc cái gì đều không hiểu, cũng không phải cô gái tâm lý yếu ớt.
Tuy cô sống thiên về tình cảm, dễ bị thương tổn, nhưng cũng là phụ nữ kiên cường.
Cô biết phải làm thế nào mới có thể vượt qua cửa ải khó khăn hiện tại, hoàn thành nhiệm vụ mới quan trọng.
Huống hồ, dù cô có dâm đãng thế nào thì khi trở lại thế giới hiện thực vẫn là cô gái đẹp trong mắt mọi người.
Hai tay Lạc Anh run run móc côn thịt sung to từ  trong quần thiếu niên ra, trong đầu nhớ lại những lúc nguyên thân thể này hầu hạ đàn ông. Muốn khẩu giao không? Trong lòng Lạc Anh  nghẹn khuất và do dự.
Ở sau người Viên Thủ Nghĩa lại đạp một chân lên mông cô, cô bèn há mồm ngậm lấy cây gậy thịt kia, đầu lưỡi đảo quanh quy đầu, liếm vào trong miệng chất lỏng đầu mũ chảy ra. Tay nhỏ nhẹ nhàng xoa tinh hoàn,vẻ mặt thẹn thùng, miệng mở to, ngậm hơn phân nửa cây sinh thực khí nóng rực của giống đực.
Cô... cô quả thực không biết xấu hổ...... Buông...... Mau buông ra......
Viên Tích Thành mặt đỏ bừng, đáy mắt lộ ra sự giận dữ, nhưng mà sưng to dưới háng lại khiến cậu không tự giác  lấy phương thức giao cấu đong đưa, cảm giác mất hồn nháy mắt làm cậu mất đi lý trí, nhẹ thở dốc, đôi mắt hơi nheo lại.
Tôi cũng không muốn đâu Trong lòng Lạc Anh đầy bi thương, đây là nhiệm vụ của cô, huống chi phía sau còn có một ác ma tùy lúc sẽ đá cô.
"Bốp " Mông cô bị Viên Thủ Nghĩa đánh.
Trả lời chủ nhân hỏi chuyện Kỹ nữ
Viên Thủ Nghĩa quát. Trong lòng lại buồn bực, ả kỹ nữ này sao không ói gì giống trong truyền thuyết.
Tiên sinh, thích em liếm trym lớn của ngài không?
Lạc Anh nhịn xuống đau đơn ở mông, dùng đầu lưỡi liếm tiền tinh chảy ra, cười quyến rũ, đôi mắt đen lộ ra ánh sáng nhu hòa.
Cô vốn dĩ đã mỹ diễm tuyệt luân, hai cái vú không ngừng phập phồng, núm vú giống như hai quả anh đào tạo nên nhũ sóng tươi đẹp.
Viên Tích Thành hoàn toàn không  hề giận dữ nữa, cậu đã thấy qua vú phụ nữ trên video nhưng không có ai mỹ lệ như cô gái trước mắt này. Đặc biệt cô ấy còn khẩu giao cho cậụ
Tính dục của cậu tăng vọt, dưới háng cực đại không tự giác chọc vào miệng cô. Rũ mắt nhìn  sinh thực khí của mình ở miệng nhỏ ra ra vào vào, cậu cảm giác khí huyết đều dâng lên, cả người nóng cháy sôi trào, rất khó chịu rồi lại thực thoải mái.


⬅ Trước Tiếp ➡