⬅ Trước Tiếp ➡

Giọng nói Viên Thủ Nghĩa mát lạnh và mỉa mai vang lên, nâng cao mông Lạc Anh, gậy thịt thoát ra hậu môn cô, phát ra "Bang " Vang nhỏ, thân thể của cô cong thành chữ C, tầm mắt dừng ở giữa hai chân rộng mở, hai cái cái miệng trước sau nhỏ mở ra, "Phốc phốc " phun nùng tinh ra bên ngoài.
Dâm đãng quá đi.
Buông tôi ra đi ngài Viên
Lạc Anh xem đến cảm thấy thẹn không thôi, hai má nhuộm đẫm đỏ ửng, cầu xin ác ma phía saụ
Ngây thơ, chẳng lẽ tôi tốn năm trăm vạn chỉ có thể làm cô một lần sao? Thanh âm Viên Thủ Nghĩa mãn hàm trào phúng.
Vậy ông muốn như thế nào? – Hai động trước sau của cô đã hơi hơi phát đau, thanh âm run run Nghỉ một lát lại làm không thể sao?
Chẳng lẽ bọn họ không mệt sao? Chân cô sớm đã tê mỏi.
Con ngươi đen tuyền của Viên Thủ Nghĩa lóe lên ánh sáng lạnh, đặt cô gái ở trên mặt đất
Quỳ xuống
Hắn quát khẽ, cô gái quỳ trên mặt đất, hắn đứng thẳng, sinh thực khí lúc ẩn lúc hiện, cô gái ngửa đầu nhìn hắn, mã mắt dính trù nhiễu lên mắt, cô vội rũ xuống con ngươi, dùng tay dụi mắt.
Viên Thủ Nghĩa tàn nhẫn nâng cằm cô gái lên, bắt khuôn mặt đẹp đẽ ấy nhìn mình. Vì cái gì rõ ràng là ả dâm phụ lăng loàn mà cặp mắt kia lại sáng trong không chứa bất kì tạp chất gì, dáng người quyến rũ, vòng eo mảnh khảnh, một cặp vú cỡ C, màu da trắng nõn giống như gốm sứ tinh xảo.
Miêu tả cô gái này là khuynh quốc khuynh thành cũng không quá.
Ngài Viên......
Lạc Anh bị hắn dùng sức chống cằm, cổ mỏi muốn chết, cô hoài nghi nếu tiếp tục thì cô có thể bị hắn vặn đứt cổ.
Ba đừng như vậy?
Viên Tích Thành đi về phía trước một bước, con ngươi toát ra lo lắng.
Hình như trước kia tôi gặp qua cô thì phải, kỹ nữ.
Viên Thủ Nghĩa hàng năm luyện tập xạ kích nên lòng bàn tay có một lớp chai, nắm cằm cô có chút đaụ Lạc Anh cố gắng cười, cô cũng không biết 15 năm trước cuộc hoan ái giữa hai người, hắn cướp đi bản tôn xử nữ, bản tôn mười tháng hoài thai sinh Viên Tích Thành. Chỉ vì mới tiếp thu nhiệm vụ mà hệ thống cũng không cho cô biết những chuyện này.
15 năm trước, trong màn đêm đen nhánh, Viên Thủ Nghĩa không thấy rõ mặt cô gái kia, ký ức vẫn luôn mơ hồ, cho nên đối mặt cô gái đã sinh một đứa con cho hắn cũng không nhớ ra.
Lạc Anh âm thầm cắn răng, trước kia gặp qua, chúng tỏ hắn chơi đùa bản tôn. Là dùng phương thức này nhục nhã cô sao?
Gã ác ma này.
Khuôn mặt trầm tuấn của Viên Thủ Nghĩa lạnh băng, trong mắt đen tàn khốc chợt lóe rồi biến mất, túm đầu tóc cô gái dưới chân, thọc gậy thịt cứng rắn vào trong miệng cô.
Lạc Anh cho rằng xong việc có thể vào buồng vệ sinh rửa sạch chính mình, trong miệng đột nhiên xông vào thô cứng nóng hầm hập, chữ A còn không có hô lên đã bị nguyên cây cắm vào chỗ sâu trong yết hầu, đôi tay cô theo bản năng giãy giụa, "Bốp " Trên mặt cô ăn một bạt tai.
Nước mắt Lạc Anh rơi xuống, há to miệng, để gậy thịt cực nóng thọc vào rút ra.
Coi miệng cô như nơi để giao cấụ
Thiếu niên vừa rồi cũng chưa mạnh như vậy
Gã ác ma này coi cô là cái gì?
Trên mặt nóng rát đau, nhưng cô chỉ có thể làm mình như thổi bong bóng.
Viên Tích Thành đi đến bên cạnh cô gái, khẽ vuốt gò má hơi sưng của cô, trên mặt lộ ra sự thương tiếc. Quần cậu vì vừa rồi giao cấu đã cởi ra. Mỹ thiếu niên cả người trần trụi như nhộng, từ lúc cậu có ký ức tới nay chưa từng làm như vậy bao giờ.


⬅ Trước Tiếp ➡