Chương 26
Nghĩ đến Lăng Nhữ Nhi, Mạc Đình Quân vẫn còn luyến tiếc trong tim, không biết hiện tại cô đang ở nơi nào, sống có tốt không, tại sao đến bây giờ cô vẫn chưa trở về tìm anh? Bởi vì Lăng Nhữ Nhi chỉ là con nuôi, Nhữ Nhi biết rõ thân phận của mình, cho nên chẳng dám tranh giành gì với em gái, cô ấy luôn giành cho em gái mình những thứ tốt đẹp nhất trên đời. Ấy vậy mà...
Nhắc đến, Mạc Đình Quân không thể kiềm chế được thịnh nộ đang dần dần sôi sục trong máu não, ba năm qua rồi. Cơn thịnh nộ ấy vẫn cứ tiếp tục dâng lên, chỉ vì Lăng Nhữ Y...
Mạc Đình Quân liếc con ngươi đen tối, bàn tay bật lửa kéo ra một điếu thuốc, rít vào một hơi thở ra khói bạc, Mạc Đình Quân nghiến răng, xương hàm hằn lên. Tay mở ra màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị ngày giờ.
Ngày mai là ngày cuối tháng, anh rít thêm một hơi thuốc bạc, anh ghét nhất chính là những ngày cuối tháng.
...
Ngày cuối tháng, gia đình hai bên sẽ tụ họp ở một chỗ, tháng này ở Lăng gia thì tháng sau sẽ tụ họp ở Mạc gia. Ba năm qua, cứ ngày cuối tháng hai gia đình sẽ tụ họp một buổi tối.
Lần này đến lượt ở Mạc gia, buổi chiều khi Mạc Đình Quân và Lăng Nhữ Y tan làm xong, cả hai cùng nhau trở về Mạc gia giống như những đôi vợ chồng cùng nhau về thăm nhà.
Hôm nay Nhữ Y mặc một chiếc váy hoa màu trắng ngà, hoạ tiết hoa nhí màu hồng nhỏ tinh xảo tạo nên sự thanh lịch, nhẹ nhàng của Nhữ Y.
Trở về Mạc gia, Mạc Đình Quân ở phòng khách nói chuyện cùng cha và cha vợ. Lăng Nhữ Y ở phía sau bếp phụ mẹ và mẹ chồng nấu đồ ăn, vốn nhà có người làm nhưng vào những dịp này, hai mẹ sẽ trổ tài nấu nướng cho gia đình.
Bọn họ vừa nấu ăn vừa nói chuyện, đa phần là nói về mấy chuyện xảy ra ở hai bên dòng họ của gia đình. Lay hoay nấu ra những món ngon đến nức mũi, nói những chuyện vòng vo một hồi cũng đến lượt chuyện của Nhữ Y và Mạc Đình Quân.
"Con và Đình Quân dạo này sao rồi?" Mẹ chồng, Mạc phu nhân hỏi.
Lăng Nhữ Y đang thái hành, nghe câu hỏi chiếc dao thái hành điêu luyện dừng lại, cô vẽ ra một nụ cười tạm bợ đáp "Cũng bình thường thôi mẹ..."
Nói xong, tiếp tục thái hành, Lăng phu nhân đi đến gần con gái "Bình thường là như nào? Con đừng bảo là cả hai vẫn im lặng như vậy? Đã ba năm rồi đó."
Lăng Nhữ Y lắc nhẹ đầu, không biết phải nói thế nào, Lăng phu nhân nhìn sang Mạc phu nhân cũng có vẻ u sầụ
"Con xem con cùng Đình Quân tính thế nào, mẹ với chị sui cũng nôn cháụ"
Mạc phu nhân cũng bỏ xuống chiếc mui "Đúng thế, ông bà nội cũng già rồi, ông bà nội mong hai đứa có hỉ lắm, sắp tới cũng là sinh thần thứ 70 của nội con rồi."
Hai đứa kết hôn đã được ba năm, gia đình hai bên ai ai cũng nôn nóng có tin vui, ai cũng mong được bồng cháu, Lăng Nhữ Y biết rõ chuyện đó, nhưng đối với trường hợp của Lăng Nhữ Y thì...
"..." Lăng Nhữ Y dừng lại thái hành, cô im lặng một lúc giống như đang suy nghĩ, xong cô cười khẽ, tiếp tục nâng lên con dao thái hành cạch cạch "Chuyện này không phải một mình con quyết định là được."
Mạc phu nhân nâng ra nụ cười "Vậy có gì mà khó, lát nữa ăn cơm mẹ nói với Đình Quân."