Bây giờ nghĩ lại, nếu Uyển Uyển nói, Trình Trình, anh có thể làm bạn trai của em được không? Cô đoán, nhất định là Trình Trầm Trị sẽ lập tức đồng ý, sau đó danh chính ngôn thuận mà chăm sóc cô ấy, yêu thương cô ấy. Mà không phải giống như bây giờ, còn phải bận tâm đến cô.. Từ từ! Trước nay anh chưa bao giờ bận tâm đến cảm nhận của cô cả.
Y Y nghĩ nghĩ, Trình Trầm Trị thực sự không hề bận tâm, thái độ của anh luôn như vậy, luôn nuông chiều cưng nựng Uyển Uyển, mất kiên nhẫn và hay mắng mỏ hành động của cô.
Cô không chịu nổi sự làm nũng mềm mại của Uyển Uyển nên đã lấy nước đá cho cô ấy uống, nhưng lại bị Trình Trầm Trị trách mắng. Nhưng mà hiện tại, Trình Trầm Trị lại bị Uyển Uyển quấn lấy, mua kem cho cô ấy, ai quá đáng hơn ai chứ!
Y Y thầm nghĩ, chẳng lẽ ngay từ đầu cô đã cho rằng Trình Trầm Trị là bạn trai của mình một cách đương nhiên, nên mới gây ra tình trạng khó khăn hiện tại sao?
Bạn bè gán ghép cô và Trình Trầm Trị, nhưng họ chưa bao giờ nhìn thấy sự quan tâm và chăm sóc của Trình Trầm Trị dành cho Uyển Uyển, nếu họ nhìn thấy thì căn bản là sẽ không ồn ào như thế.
Vốn dĩ trước nay Y Y chưa từng nghĩ tới vấn đề sâu xa này, đại khái là dựa theo dây thần kinh thô của cô, cô cảm thấy không thành vấn đề, cô yêu Uyển Uyển, Trình Trầm Trị cũng yêu Uyển Uyển, đây chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?
Tất cả mọi thứ đều bắt nguồn từ một cơn ác mộng mà đối với cô, đó là cơn ác mộng đáng sợ nhất trong cuộc đời, phải, là cơn ác mộng khiến cô bừng tỉnh giác ngộ, làm cô không rét mà run.
Cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ đến nội dung của cơn ác mộng này, cô đều run lên bần bật, nếu nghiêm trọng hơn, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng trong đó, cô thậm chí còn cảm thấy chóng mặt buồn nôn.
Quá bi thảm và khủng bố, khiến cô vô thức tránh xa những người, sự vật và sự việc có liên quan trong đó.
Nhưng mà Uyển Uyển là em gái cô thương yêu nhất, Trình Trầm Trị là người cô nhìn thấy hàng ngày, bất kể trong lớp, sau giờ học hay ở nhà, căn bản là sự tồn tại không thể tránh khỏi.
Cô tự an ủi trái tim đang loạn nhịp của mình rằng không sao cả, đó chỉ là một giấc mơ, nhưng mà giấc mơ đó quá chân thực và tàn khốc. Cảnh cô bị vũ khí bắn thủng ra một lỗ, chậc chậc, chân thực quá.
Cô luôn khắc sâu cảnh tượng đó, thậm chí còn xuất hiện một đẳng thức, cô không nhanh chóng tỉnh ngộ và tránh xa Trình Trầm Trị = cô sẽ bị thủng ngực và chết.
Cô còn trẻ, mới biết đến tình yêu, lại ngây thơ khờ khạo, vẫn chưa hiểu được nỗi tuyệt vọng và tiếng khóc thảm thiết trước khi mình chết, cũng không dám tin.
Chỉ có thể đơn giản đoán rằng trong giấc mơ, sau khi bản thân trưởng thành, bởi vì xảy ra tình huống bi thảm như vậy, mà suy nghĩ duy nhất về Trình Trầm Trị ngay lúc đó, ngay lúc trước khi chết chính là.. Con mịa nó vậy mà anh lại không cứu tôi! Anh là cái đồ đểu cáng!
Có lẽ là bởi vì cô chưa đặt quá nhiều tình cảm vào Trình Trầm Trị, cho nên không có khó quên và thống khổ như trong mộng.
Cô thậm chí còn nghĩ rằng, việc Trình Trầm Trị cứu Uyển Uyển trước mà không phải là cô là chuyện rất bình thường.