Hai tay Lâm Thục Tuệ nắm chặt, hơi thở rối loạn. Mẹ Lâm theo bản năng định cướp lấy, nhưng bị Cố Nam Sóc nhẹ nhàng tránh thoát.
Cố Nam Sóc cầm giấy trong tay, nghiêng đầu dặn dò người đàn ông bên cạnh
Nhờ anh Nhị Hổ chạy một chuyến lên đồn công an ở trấn trên để mời đồng chí công an lại đây. Tôi muốn báo án Chúng ta chỉ là dân chúng bình thường, đúng là không có quyền lục soát người. Nhưng công an thì có quyền. Chợ họ tới đây thì lấy chỗ tiền trên người Lâm gia ra so sánh với dãy số trên tờ giấy này, chân tướng như thế nào thì đều sẽ lộ ra ngay. Nhưng mà……
Cố Nam Sóc cười tủm tỉm nhìn người Lâm gia
Đến lúc đó, kết quả sẽ không còn thoải mái. Trộm tiền của người khác, nhất là số tiền quá lớn, thì đều phải ngồi tù. Các người….
Cố Nam Sóc chỉ tay xẹt qua bốn người Lâm gia
Có một người thì tính một người, tất cả đều đến cục cảnh sát đi.
Trực tiếp trả lại nguyên vẹn lời nói trước đó của Lâm gia về cho họ. Sắc mặt người Lâm gia biến đổi. Mắt thấy Nhị Hổ định chạy đi, mẹ Lâm cuống quýt gọi lại
Từ từ đã
Cố Nam Sóc híp mắt
Dì Lâm, không phải là dì nói đó là tiền của Lâm gia sao? Chờ công an tới đối chiếu, nếu chứng minh là tôi vu oan cho dì, thì tôi sẽ tự mình châm trà đổ nước để bồi tội với dì, hơn nữa còn bồi thường cho dì 100 đồng tiền, thấy sao? Đương nhiên dì cũng có thể lựa chọn đi kiện tôi tội vu khống. Nhưng nếu mà chứng minh được chỗ tiền đó đúng là của Cố gia chúng tôi….
Nói còn chưa dứt lời, nhưng người Lâm gia đều hiểu rõ ý phía saụ
Bốn người hai mặt nhìn nhau, vốn dĩ cảm thấy cái mà Cố Nam Sóc gọi là “thói quen nhỏ của ba” chỉ là nói điêu, nhưng anh lại dám gọi công an, thần sắc còn trấn định như thế, giống như hoàn toàn không sợ bọn họ kiện lại. Lòng người Lâm gia bồn chồn cả lên.
Có tật giật mình, Lâm gia không dám đánh cuộc. Lâm Thục Tuệ và hai anh trai đều nhìn về phía người tâm phúc là mẹ Lâm.
Khuôn mặt mẹ Lâm lúc xanh lúc trắng, thay đổi liên tục, lưỡng lự.
Vẫn là Cố Nam Sóc mở miệng trước
Niệm tình chúng ta từng là thân thích, tôi cũng không muốn làm chuyện quá mức quyết tuyệt. Giờ các người lấy tiền ra đây thì tôi sẽ không báo án. Coi như là giải quyết chuyện trong nhà thôi.
Thần sắc mẹ Lâm lập lòe, có chút do dự.
Editor Vương Chiêu Meo
Nhưng Cố Nam Sóc không cho bà ta có nhiều thời gian suy xét, nói thẳng
Tôi đếm đến ba, đến lúc ấy mà không lấy tiền ra thì chỉ có thể đi tìm công an. Một, hai, ba
Chữ “ba” còn chưa dứt, mẹ Lâm đã lấy một xấp tiền trong lòng ngực vứt lên bàn
Thế này được chưa?
Cố Nam Sóc liếc nhìn chồng tiền một cái, không nhúc nhích
Anh Nhị Hổ, nhờ anh chạy đi một chuyến vậy
Mẹ Lâm nhảy dựng lên
Không phải đưa tiền lại cho cậu rồi à? Cậu còn muốn thế nào?
Dì Lâm, dì không thành thật rồi. Các người chỉ lấy chỗ tiền này thôi hả? Tiền an ủi của anh tôi là 500, mấy năm nay ba tôi tiết kiệm được không ít. Dì tính lừa ai đấy? Khinh tôi không nhớ rõ tiền tài trong nhà sao? Kể cả tôi không nhớ rõ, thì ba tôi đều đánh số trên giấy cả rồi, hay là chúng ta vẫn nên nhờ đồng chí công an tới thẩm tra, đối chiếu đi.
Mẹ Lâm nghiến răng nghiến lợi, đưa mắt ra hiệu cho hai anh trai Lâm và Lâm Thục Tuệ, sau đó ba người tâm không cam tình không nguyện mà lấy tiền trên người đưa ra.
Cố Nam Sóc nhướng mày, ồ, còn biết không nên để trứng vào chung một rổ
Anh lấy hết chỗ tiền trên bàn đưa đến trước mặt Cố Nam Huyền
Đếm đi
Cố Nam Huyền đếm từng tờ tiền, mẹ Lâm cảm giác như tim đang nhỏ máu, giống như là đang cắt từng khối thịt trên người bà ta.
Bà ta không cam lòng