⬅ Trước Tiếp ➡
Thím hai đừng vội đáp ứng, trước nghe cháu nói hết đã. Thứ nhất, dinh dưỡng của bọn trẻ không thể thiếu, cơm phải đủ no, mỗi tuần đảm bảo ít nhất ăn ba lần thức ăn mặn. Mỗi lần ăn, lượng ăn không thể ít hơn nửa cân.
Thứ hai, bọn trẻ trong thôn đều giúp làm việc nhà, thím hai muốn cho mấy đứa nó làm thì cháu không phản đối, như vậy cũng là một sự rèn luyện cho bọn trẻ. Nhưng lượng công việc tụi nó làm phải ngang tầm mấy đứa cháu nhà thím, không thể nhiều hơn đứa khác.
Điều thứ nhất đã làm cho Tống Ngọc Mai nhíu mày, điều thứ hai trực tiếp đánh nghiêng bàn tính của bà ta.
Cố Nam Sóc làm như không thấy sắc mặt của bà ta, tiếp tục nói
Thứ ba, cho dù bọn trẻ có muốn đọc sách hay không thì đều phải nuôi bọn chúng học đến cấp 3. Bọn trẻ không hiểu chuyện, chúng ta là người lớn nên biết được tầm quan trọng của việc đọc sách.
Ông chú ba trầm mặt
Không phải ai cũng có tiền đồ giống cháu, nếu bọn chúng thật sự học không tốt thì sao?
Vậy cũng phải học Học được ít nào hay ít đấy. Đương nhiên, cháu biết là từ tiểu học vào cấp 2, cấp 3 thì phải thi. Có phải ông ba muốn nói nếu không thi đỗ thì phải làm sao? Nếu thật đến bước đấy, cháu sẽ hỗ trợ tìm quan hệ để đưa bọn trẻ vào. Còn thi đại học thì chỉ trông vào bản lĩnh của chúng thôi.
Khuôn mặt của Tống Ngọc Mai đen đến mức có thể trích ra nước. Ba điều kiện này của Cố Nam Sóc, mỗi câu mỗi chữ như đâm vào tim bà ta. Bà ta cực lực kiềm chế cơn xúc động muốn chửi người xuống
Yêu cầu này của cháu quá cao. Không nói những điều khác, nhà chúng ta bình thường cũng không thể ăn nổi ba lần ăn mặn trong một tuần.
Cố Nam Sóc đúng lý hợp tình
Ban đầu nhà thím như thế nào thì cháu không cần biết. Cháu chỉ cần sinh hoạt của bọn trẻ vẫn giữ nguyên như hiện tại. Vốn dĩ bọn trẻ ở nhà mình đều thế cả. Nếu thím hai không thể đảm bảo được thì không cần dễ dàng nhận nuôi mấy đứa. Còn một khi thím đáp ứng rồi thì chúng ta phải lập bằng chứng, cũng giống như chuyện hôm qua của Lâm Thục Tuệ. Chúng ta sẽ mời người trong thôn làm chứng, nếu thím hai không làm được thì tùy thời cháu sẽ đưa bọn trẻ trở về. Hơn nữa, tiền an ủi của bọn trẻ và đồng ruộng đều phải trả lại toàn bộ. Trong thời gian đó, những gì chi tiêu cho bọn trẻ thì coi như là chú hai thím hai thương bọn trẻ. Nếu tiền an ủi bị tham ô, trong nhà thím hai nhất thời không lấy ra bù được thì lấy thứ khác mà đổi. Hai bên chúng ta ký tên rồi đi công chứng, chính là được pháp luật bảo hộ.
Ông chú ba không vui
Đây là cháu không tin được chú hai thím hai cảu cháu, hay là không tin chúng ta?
Cố Nam Sóc cười khẽ
Ông ba nói gì vậy kìa. Không phải trước đó ông đã nói có thể viết chứng từ sao? Hơn nữa cần phải quan sát, ước chế lẫn nhaụ Đây cũng là đảm bảo cháu sẽ giao tiền an ủi ra mà không được đổi ý. Thím hai không phải vẫn luôn miệng nói là thím ấy thật sự muốn giúp đỡ nhà cháu, thật lòng thương bọn trẻ, không phải tham chút tiền đó sao? Một khi đã như thế, làm được theo yêu cầu của cháu thì còn sợ cái gì
Editor Vương Chiêu Meo
Tống Ngọc Mai không ngừng nháy mắt ra hiệu cho hai ông chú. Ông chú ba đương nhiên hiểu ý của bà ta
Nếu nuôi bọn trẻ theo lời của cháu thì việc tiêu dùng không nhỏ. Số tiền an ủi của bọn trẻ với đồng ruộng sao mà đủ?
Đủ Thịt heo một cân hết 1 khối tư. Gạo thì trong ruộng nhà mình đủ tự cung tự cấp rồi. Học phí tiểu học, sách vở một kỳ hết 5 khối. Học cấp 2 hết 8 khối, cấp 3 hết 13 khối. Giờ Minh Huy mới học lớp 5, Minh Hiên lớp 3, chờ khi bọn trẻ học xong thì vừa vặn dùng đủ 500 khối tiền an ủi. ......
⬅ Trước Tiếp ➡