⬅ Trước Tiếp ➡
Ông chú ba nhìn thấy thế, mở miệng lần nữa
Nam Sóc, cháu nghe thấy rồi đấy. Chuyện này rất khó xử. Đây cũng chỉ mới là cái bắt đầu thôi, chờ khi các cháu kết hôn thì còn đủ loại vấn đề khác nữa. Cháu hãy suy nghĩ cẩn thận.
Ông chú ba khơi đầu, ông chú bảy thuận thế mà nói
Thật ra ông có chủ ý này. Tiễn ba đứa trẻ ra khỏi nhà thì chắc chắn là cháu không đồng ý. Cố gia chúng ta cũng không có chuyện đưa người nhà cho người ngoài nuôi. Nhưng có thể đem cho người trong tộc mình. Ông thấy nhà Trường Quý rất thích hợp. Nó là chú ruột của cháu, là ông họ của mấy đứa trẻ, coi như là người thân nhất với nhà cháu bây giờ. Không biết nhà Trường Quý có nguyện ý không?
Tống Ngọc Mai cười hì hì
Chú bảy nói cái gì vậy, đều là người một nhà, tuy năm đó có chút hiểu lầm, nhưng Trường Quý với ba của Nam Sóc là anh em ruột, nào có chuyện anh em ghi thù cả đời. Bây giờ anh chồng đi rồi, trong nhà gặp phải nhiều chuyện khó xử, nếu nhà cháu giúp được gì thì sao lại không giúp. Chỉ là nhiều thêm ba đôi đũa thôi.
Cố Nam Sóc cười khinh bỉ, rõ ràng là bà ta tự tính kế, còn kéo theo hai ông chú làm thuyết khách, giờ ngược lại ra vẻ làm người tốt, ai mà tin chứ?
Không riêng gì anh, ngay cả những người ở đây ít nhiều cũng nghi ngờ, thông minh đều nghĩ tới khoản tiền an ủi khá lớn kia.
Thấy Cố Nam Sóc không tỏ thái độ, ông chú ba tiếp tục
Ông biết, vì chuyện của ba cháu mà cháu có khúc mắc với nhà Trường Quý. Nhưng Ngọc Mai nói đúng, người một nhà đâu có chuyện ghi thù, chẳng lẽ cả đời không muốn làm thân thích nữa? Ông thấy vừa khéo có cơ hội này thì hai nhà hòa hảo đi thôi. .....
Ông cũng hiểu băn khoăn của cháụ Cháu lo họ sẽ không đối xử tốt với bọn trẻ đúng không? Bọn họ dám sao? Ông chỉ ra chủ ý, không ai buộc họ phải nuôi mấy đứa trẻ cả. Nếu họ tự đáp ứng rồi, sau này mà dám bạc đãi mấy đứa thì ông sẽ đánh gãy chân họ Cháu yên tâm, các ông sẽ nhìn giúp cháu Kể cả mọi người trong thôn cũng đều có thể cùng nhau quan sát Nếu họ làm không thỏa đáng thì nước miếng người trong thôn cũng đủ để nhấn chìm họ rồi
Cố Nam Sóc cười khẽ. Không biết Tống Ngọc Mai cho hai ông chú này những chỗ tốt gì mà họ lại ra sức đến thế này.
Đương nhiên, nếu giao mấy đứa trẻ cho Trường Quý, thì chỗ tiền an ủi dưới danh nghĩa của mấy đứa cũng đưa cho nhà Trường Quý.
Đây mới là trọng điểm. Lời này vừa nói ra, Lưu Ái Hoa nhịn không được mà xùy một tiếng, ngầm trợn trắng mắt.
Bên kia, ông chú bảy tiếp nhận câu chuyện
Đây không phải là tham chút tiền tài. Nhà Trường Quý không giàu có, nhưng họ lao tâm lao lực nuôi đứa trẻ, đưa tiền cho nhà họ là hợp lý. Chỗ tiền này đưa cho họ cũng chỉ đại loại mấy năm, chờ bọn trẻ trưởng thành thì vẫn là đều dùng cho bọn trẻ. Nếu cháu không yên tâm thì chúng ta có thể lập chứng từ. Nam Sóc, chúng ta đều là suy xét vì cháụ Cháu nghĩ mà xem, không cần cháu phải nuôi ba đứa trẻ, Hồ Dao Hoa không cần làm mẹ kế, sẽ không ảnh hưởng đến gia đình của cháu sau khi kết hôn. Mà bọn trẻ được Trường Quý nuôi nấng, đều ở trong cùng một thôn, ngay dưới mí mắt cháu, lúc nào cháu cũng chú ý được, vậy chẳng phải là đẹp cả đôi đường sao? Lão Hồ, cậu nói xem có phải hay không?
Cha Hồ xua tay
Việc này Nam Sóc làm chủ. Tôi chỉ muốn nói, nếu đưa bọn trẻ cho người khác nuôi, thì tiền an tủi của bọn trẻ cũng nên đưa lại cho người ta, nhà tôi không có ý kiến.
Cố Nam Sóc híp mắt nhìn hai người ông chú, tâm tư trăm chuyển.
⬅ Trước Tiếp ➡