⬅ Trước Tiếp ➡
Này thì cũng thôi đi. Có văn hóa thì đã làm sao? Còn không phải là đều theo chân bọn họ làm ruộng kiếm ăn hay sao? Lúc đó, ông cụ Cố đã chết. Mẹ kế sống cùng con cái ruột của mình, nửa điểm cũng không có ý muốn đưa người con riêng Cố Trường Phú này về Cố gia. Cố Trường Phú cũng không muốn, an cư ở một đầu khác của thôn, từ đây, một người ở phía đông, một người ở đằng tây, nước sông không phạm nước giếng.
Qua mấy năm sau, chính phủ đề bạt lãnh đạo mới, Cố Trường Phú liền được đề cử lên, được cơ hội huấn luyện. Sau khi huấn luyện xong, ông trực tiếp nhậm chức cán bộ của thôn Dương Liễụ Từ đấy về sau, mỗi ngày trải qua lại càng tốt. Mẹ kế nhìn đến đỏ mắt, vài lần tới cửa nhận thân thích, đều bị chắn trở về. Cho đến khi bà ta chết vẫn không thể làm con riêng mềm lòng gật đầụ
Sau khi mẹ kế qua đời, Cố Trường Phú không giận chó đánh mèo lên Cố Trường Quý, nhưng cũng không có ý định bồi dưỡng lại tình cảm với ông ta. Hai nhà ở cùng một thôn, có cùng huyết thống, nhưng lại không khác gì hương thân bình thường.
Xem xong náo nhiệt ở Cố gia rồi trở về, vợ của Cố Trường Quý – Tống Ngọc Mai, liền nổi lên tâm tư. Bà ta đóng cửa, lôi kéo chồng thương lượng.
Ông nói xem, chúng ta nhận nuôi ba thằng con của Cố Nam Vọng được không?
Cố Trường Quý nhanh chóng hiểu rõ ý đồ của vợ mình
Tiền an ủi?
Đúng vậy Ba thằng nhãi con mỗi người được 100, thế là có 300 khối tiền rồi Hơn nữa, theo tính cách của Nam Sóc thì chắc chắn sẽ cho bọn chúng cả 500 khối luôn. Có chỗ tiền này, chúng ta có thể xây phòng mới, làm giống như bên kia, gạch xanh mái ngói khang trang, sân lớn, phòng nhiều
Nhà của Cố Nam Sóc mới trùng tu cách đây 2 năm, tường cao ngói đen, nhìn vô cùng khí phái. Đồ đạc trong nhà cũng thay mới hoàn toàn, là nhà độc nhất tại thôn Dương Liễụ Tống Ngọc Mai đã sớm đỏ mắt.
Chủ ý không tồi. Cố Trường Quý lại sầu lo
Minh Huy 11 tuổi, choai choai tiểu tử ăn nghèo lão tử, càng không nói đến hai thằng kia, một thằng 8 tuổi, 1 thằng 4 tuổi, chi phí tiêu dùng không ít. Nuôi trẻ con không dễ dàng, 500 khối nghe thì nhiều nhưng nếu mà nhận thì không khác gì củ khoai long phỏng tay, phiền toái nhiềụ
Tống Ngọc Mai trừng mắt
Ông ngốc thế 11 tuổi được tính như một nửa lao động rồi 8 tuổi cũng có thể làm được không ít việc. 4 tuổi thì chờ hơn 2 năm nữa không phải cũng lớn rồi sao? Hơn nữa, ông chỉ nghĩ đến 500 khối mà không tính đến chuyện khác à? Hiện giờ chia đồ cho các nhà, theo quy của của thôn ta là chia theo đầu người. Chúng ta nhận nuôi ba thằng nhãi ấy thì không phải những đồ được chia theo danh nghĩa của tụi nó sẽ về tay ta sao? Đi theo chúng ta, ăn nhiều ít thế nào còn không phải do chúng ta định đoạt chắc
Cố Trường Quý ngẩn người
Thế còn học phí?
Tống Ngọc Mai đẩy ông ta một cái
Ông còn định nuôi tụi nó vào đại học chắc? Học đến tiểu học đã là không tồi rồi. Ba thằng nhãi còn nhỏ, làm gì có đứa trẻ nào không ham chơi. Chúng ta sẽ ủ mưu dẫn đường, dung túng chúng nó ham chơi, tự chúng nó không muốn học thì ai có thể nói chúng ta được? Thôn này đầy đứa không chịu học hành gì, thêm ba đứa nó cũng không làm sao.
Cố Trường Quý gõ gõ tẩu thuốc
Bà nghĩ đến là hay, nhưng Cố Nam Sóc liệu có đáp ứng không? Hắn là chú ruột, chúng ta còn có thể lướt qua hắn chắc?
Không nhất định Không phải trong tộc còn mấy vị chú bác à? Ông cứ chờ mà xem
Tống Ngọc Mai vui vẻ nhảy nhót, tràn đầy lòng tin
Cố Nam Sóc chưa kết hôn đâu Hắn nguyện ý nuôi dưỡng mấy đứa cháu, nhưng chắc gì vợ tương lai của hắn đã nguyện ý?
Hôm saụ
Trong bữa tiệc, mọi người ăn uống linh đình, náo nhiệt. Qua ba tuần rượu, người có bối phận tối cao trong Cố gia mở miệng
⬅ Trước Tiếp ➡