Lúc này Cố Nam Sóc mới không kiên trì nữa, lại nói
Được Ngày mai cháu sẽ đi mua đồ ăn, làm hai bàn rượu, mọi người đều tới uống nhé.
Nhị Hổ cười hềnh hệch
Đúng rồi Bọn này không cần tiền, chứ rượu là chắc chắn sẽ uống
Cố Nam Sóc lại nhờ Lưu Ái Hoa và mấy bà mấy cô
Ngày mai nhà cháu cần mời người đến giúp một chút, Nam Huyền là cô gái trẻ sợ là không làm xong bàn tiệc.
Nhóm các bà các cô đều đồng ý. Đây là chuyện tốt Theo quy củ trong thôn, giúp làm bàn tiệc thì đồ dư trên bàn tiệc, các bà đều có thể lấy một phần. Mấy ngày nay Cố gia tổ chức hai đám tang đều là làm như vậy. Bởi thế một đám vui vẻ ra mặt.
Chờ tất cả mọi người rời đi, Cố Nam Huyền túm túm góc áo Cố Nam Sóc
Anh ba, ba có thói quen ghi lại dãy số trên tiền thật à?
Cố Nam Sóc bật cười
Nghĩ sao? Ba làm gì có thói quen đấy Ăn no rửng mỡ chắc?
Nói thế thì tờ giấy kia là anh viết linh tinh?
Cố Nam Huyền phì cười
Anh thông minh thật
Cố Nam Sóc lắc đầu, cái gì mà thông minh với không thông minh, chỉ là ỷ vào người Lâm gia không dám đánh cuộc một phần chẳng may mà thôi. Nếu không, kế sách này của anh không có khả năng thành công.
Đột nhiên anh nghĩ đến một chuyện, cúi đầu hỏi
Em không nói chuyện này cho chị hai đấy chứ?
Chị hai của Cố Nam Sóc gọi là Cố Nam Thư, hơn anh 3 tuổi, gả cho công nhân Thôi Chí làm việc ở xưởng máy trong huyện.
Cố Nam Huyền tức giận hừ hừ mũi
Em không hiểu chuyện thế à? Chị hai với anh rể kết hôn đã 5 năm, vất vả lắm mới có đứa nhỏ, giờ lại đúng là thời điểm mấu chốt. Lúc trước chuyện của anh cả với ba đã đủ để kích thích chị ấy rồi. Làm xong hai đám tang, chị ấy suýt ngất xỉụ Em nào dám nói gì với chị ấy chứ? Chuyện chị dâu trộm tiền em chưa nói, kể cả chuyện anh phát sốt một ngày cũng chưa.
Cố Nam Sóc nhẹ nhàng thở ra. Trong sách, Cố Nam Thư cũng chưa bao giờ lên sân khấu, nhưng khác với anh. Anh tốt xấu vẫn còn “sống” trong trí nhớ của người khác, ngẫu nhiên lại được nhớ lại. Cố Nam Thư lại chỉ giới thiệu qua loa, là bốn chữ nhìn mà thấy ghê người – khó sinh mà chết. Nếu cô ấy còn sống thì còn có thể coi chừng, chỉ điểm cho Nam Huyền và ba cháu trai. Nhưng cô lại không…..
Khó sinh mà chết, mỗi lần nhớ tới bốn chữ này, lại liên hệ với chuyện bây giờ thai tượng của Cố Nam Thư không ổn, Cố Nam Sóc khó mà tránh khỏi hãi hùng khiếp vía.
Theo ý anh, thai này hung hiểm như thế, còn không bằng giờ 6 tháng thì cho sinh non, ít nhất còn có thể giữ được tính mạng của Cố Nam Thư. Nhưng Cố Nam Sóc cũng biết, chị hai và anh rể kết hôn đã nhiều năm mới chờ được đứa nhỏ này tới, tất nhiên là không đồng ý. Bọn họ lại không biết nội dung trong cuốn tiểu thuyết kia. Nếu nói ra, đừng nói là anh rể, ngay cả chị hai đều sẽ cho là anh bị tâm thần.
Chẹp Tạm thời chờ xem vậy
Bên kia, Cố Nam Huyền không hiểu được những tâm tư này của anh, một bên sửa sang lại chỗ tiền bỏ vào hộp, một bên nói
Anh ba, em nói thật. Thật sự em luôn không thích chị dâụ Không phải bởi vì chị ta không làm việc, đẩy hết việc lên cho em. Mà là vì chị ta luôn tỏ vẻ cao cao tại thượng trước mặt chúng ta, cảm thấy người thành phố là ghê gớm lắm ấy. Nhưng ba mẹ không cho em biểu hiện ra ngoài. .......