Chương 23
của hắn, nhưng thực tế hắn đã trở thành bá chủ một phương, là Nhạn vương mà triều đình không thể không thừa nhận.
Hơn nữa, hắn còn nắm giữ binh quyền, quyền lực vượt trên cả hoàng đế, trở thành Nhiếp chính vương, truy phong cho mẹ đẻ là Thái hậu Thuần Y.
Sự trỗi dậy của hắn gần như là một truyền kỳ, quả là một người tàn nhẫn.
Vốn là con trai của đệ nhất mỹ nhân, Phong Hách nghiễm nhiên thừa hưởng vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành của mẫu thân.
Làn da hắn trắng như tuyết, nhưng không phải thứ bạch sắc vô hồn mà là vẻ trắng ngần như ngọc, ẩn chứa ánh huỳnh quang.
Đôi mày kiếm sắc bén, ánh mắt hơi rũ xuống, mang theo nét lười biếng đầy quyến rũ, tựa hồ chứa đựng cả dải ngân hà bao la.
Bên dưới khóe mắt trái điểm một nốt ruồi son nhỏ, chẳng những không làm giảm đi vẻ tuấn tú mà ngược lại còn tô điểm thêm nét yêu mị động lòng người.
Sống mũi hắn cao thẳng, nếu không biết còn ngỡ tưởng mang huyết thống dị tộc, nhưng nếu xét thêm sâu xa về cội nguồn, thì hắn chính là người Hán đích thực.
Đôi môi hắn không phải là môi mỏng theo thẩm mỹ đương thời, mà trái lại, lại dày, gợi cảm và khẽ cong lên ở khóe miệng.
Nếu chỉ vì vẻ ngoài tuấn tú, làn da trắng trẻo mà cho rằng hắn ủy mị thì quả là sai lầm.
Cảm nhận về người nam nhân này còn nằm ở khí chất.
Phong Hách là một con dao, nhưng là con dao được giấu kín ở trong vỏ kiếm.
Người ta biết hắn ẩn chứa sức sát thương, nhưng cho đến khi hắn thật sự rút kiếm ra, thì không ai đoán được độ sắc bén của nó.
Mà một khi thấy hắn rút kiếm, thường là khoảnh khắc sinh mạng lìa đời.
Nhiếp chính vương Phong Hách chính là một con hổ mang mặt người.
Thuở ban đầu khi hắn mới xuất hiện, mọi người còn chưa thấu hiểu hết về hắn.
Lần đầu gặp gỡ, thấy hắn tươi cười hòa nhã, cử chỉ tao nhã, ai cũng lầm tưởng hắn chỉ là con mèo không móng vuốt.
Đến khi rơi vào miệng hùm mới hay, hắn ra tay là đoạt mạng người không ghê tay.
Nhiều lời đồn đại rằng nốt ruồi son trên mặt Phong Hách là vết máu hắn để lại sau mỗi lần sát nhân, thậm chí có kẻ còn thêu dệt hắn thích mặc y phục đỏ để che giấu vết máụ Nhưng những ai thực sự hiểu rõ năng lực của Phong Hách đều biết, hắn muốn lấy mạng ai, đã hẹn canh ba thì tuyệt đối không để kẻ đó sống sót đến canh năm.
Sẽ có kẻ khác tự động ra tay, mọi việc diễn ra êm đềm, sạch sẽ, không để lại chút dấu vết.
Mà giờ phút này, khóe môi con hổ mặt người ấy vẫn khẽ cong lên, đôi mắt hơi rũ mang theo ý cười, một nụ cười chân thành.
Hắn khẽ liếm môi, đưa giọt sữa còn vương trên khóe miệng vào trong.
Hắn chậm rãi thưởng thức, khẽ chép miệng, đầu lưỡi khẽ chạm vào vòm họng, trong tâm trí không khỏi hiện lên bóng hình kiều diễm mà hắn ngày đêm nhung nhớ.
Cuối cùng, ngày hắn có thể hoàn toàn chiếm đoạt nàng đã đến.
"Hi Hi, Hi Hi..." Con vẹt vẫn hót líu lo vui vẻ.
"Vương gia, phu nhân đã đợi ở sảnh chính rồi ạ." Phong Hách tính tình vốn đa nghi, bên cạnh hắn chỉ có Phúc Trung công công là người hầu cận thân tín.
Phúc Trung công công là người đã cùng hắn trải qua những tháng ngày gian khổ ở lãnh cung, là ân huệ mà Thái hậu Thuần Y, mẫu thân của hắn, cầu xin cho hắn trước khi lâm chung.
Trước mặt người khác, Phong Hách kiệm lời, chỉ khẽ gật đầụ Phúc Trung hầu hạ hắn đã nhiều năm, tự nhiên thấu hiểu tính tình của chủ nhân.
Gần