⬅ Trước Tiếp ➡
muốn kêu lên, chỉ tiếc âm thanh chưa kịp thoát ra đã bị đổi
phương chặn lại. Bàn tay còn ẩm ướt siết chặt cái cằm nhỏ của
cô đến đau đớn, dường như chỉ cần dùng thêm chút sức lực
nữa là trực tiếp bóp vỡ xương hàm. Tay còn lại khoá trụ cơ thế
cô, hạ giọng nhả ra hai chữ, nói bằng tiếng Địa Thành:
“Câm miệng.”
Ngọc Mai kinh ngạc trong lòng, tiếng Địa Thành là một
ngôn ngữ có phần cổ quái, càng ngày càng bị mai một, ngoại
trừ người địa phương từ bé sinh ra và lớn lên ở đây thì không có
người nào bên ngoài học được ngôn ngữ nảy.
Thế mà người đàn ông trước mặt lại nói được, chỉ có hai
chữ, phát âm rất chuẩn, nghe cứ như hắn thực sự xuất thân từ
Địa Thành.
Không gian bị nhấn chìm vào một khoảng yên lặng, sau khi
xác định Ngọc Mai không cỏ ý định phản kháng thêm, người
đàn ông mới rời tay, dứt khoát đẩy cô xuống giường, nhưng
cũng không có thêm tiếp xúc động chạm vào người cô nữa.
Đèn phòng bật lên, ánh sáng đột ngột làm cô nhất thời
chưa kịp thích nghi. Phía sau lưng chạm phải thứ gì đó, khi cô
quay lại nhìn liền lập tức sợ hãi đứng bật dậy.
Là một người đàn ông đang ngủ say ư?
Hản là Harold? Không, không giống...
“Phục vụ người đàn ông đang năm cạnh cô cho tốt. Một
đêm này, tôi đã dùng 400 nghìn đô để mua. Sau đó, muốn đi
⬅ Trước Tiếp ➡