lại tuyệt đối rõ ràng.
Đã là cô gái thứ bốn chín rồi.
Dương Đình Vĩ đưa tay lên miệng, liễm đi dòng máu đỏ vẫn
chưa ngừng chảy, vài mảnh thủy tỉnh nhỏ vẫn còn đang gãm
vào tay, sự cọ sát làm lưỡi hắn bị thương.
Mùi vị của máu... là mùi vị của nỗi đau và tội lỗi.
Rời khỏi biệt thự, màn đêm đen đặc trùm lên không gian
khiến Ngọc Mai không thể xác định được phương hướng. Cơn
đau nhức khắp thân thể không có dấu hiệu giảm bớt, từng
bước chân nặng như đeo chì. Ngọc Mai kéo mũ áo lên, thấy vẫn
chưa hết bất an, cô thả tóc lòa xòa che gần hết qương mặt, chỉ
hận không thể ngay lập tức tàng hình vào lúc này.
Thi thoảng, có vài chiếc xe tải đi từ xa tới, động cơ ù ù, đèn
pha chiếu sáng cả con đường, cô vội vàng nép sát mình vào
gốc cây bên cạnh. Sợ hãi cùng hoảng loạn phủ kín tâm trí, các
khớp xương đều như chẳng còn thuộc về mình, đau đớn muốn
trào nước mắt.
Bụng đói cồn cào nhưng vẫn có cảm giác buồn nồn, đi
được một đoạn thì cô qục xuống bên lề đường, cố gảng điều
hòa hơi thở. Lúc này lại có một chiếc xe từ xa đi tới, nhưng
Ngọc Mai đã sớm không còn sức, chỉ có thể yên lặng ngồi một
góc, giống như con thú nhỏ mắc bấy đã lâu, đau đớn không có
cách nào trốn chạy.
“Hey, cô có ốn không?”
Chiếc xe giảm tốc độ rồi dừng lại cách cô khoảng một mét,
người trên xe bước xuống, giọng nói bằng tiếng anh trầm trâm
vang lên, cơ thể Ngọc Mai hơi run, cô quay người muốn che dấu