⬅ Trước Tiếp ➡
Ngọc Mai thực sự không dám loạn nữa. Một lúc trôi qua,
nhận ra người phụ nữ đã ngoan ngoãn trở lại, hän ném phăng
khẩu súng lục vào góc phòng, tay bóp cằm cö cũng nới lỏng ra.
Hản kéo xốc cô ngồi dậy, hai tay vẫn còng ở đầu giường bị cọ
xát đến đau đớn.
Người đàn ông đặt cô lên đùi hắn, thô bạo chiếm đoạt. Một
cảm giác đau rát như xé tâm từ thân dưới khiến cô không kìm
được khóc thét lên, cơ thể mảnh khảnh run bần bật trong sợ hãi
và tuyệt vọng.
Cô đau đến mức không thể nói được, chỉ đứt quãng thở
từng hơi.
Nước mắt Ngọc Mai đua nhau rơi xuống gối. Đủ rồi, cô
không chịu được nữa. Thế này thì thà chết đi còn hơn. Hắn
nhấc cô để nằm xuống, Ngọc Mai giống như cá mắc cạn,
không phản kháng, không náo loạn, cơ thể run lên. Toàn thân
cô chỗ nào cũng chỉ thấy đau đớn.
Dòng máu đỏ như đóa hoa kiều diễm nở rộ, loang lổ một
vùng trên ga giường. Hắn giống như dã thú, đặc biệt bị kích
thích khi thấy máu.
Ngọc Mai không phản ứng thêm nữa, chỉ nằm yên chảy
nước mắt, răng cô cản nát môi cô rồi. Mùi máu tanh nồng từ
đôi môi bị cắn rách xộc vào khoang mũi, vị mặn mặn lẫn lộn tan
nơi đầu lưỡi. Tha cho cô. Cứu lấy cô... Có ai nghe thấy lời cầu
⬅ Trước Tiếp ➡