Cố Yên vừa bước vào cửa, dưới lớp đã truyền đến một trận ồn ào kinh ngạc, thậm chí còn có một vài tiếng huýt sáo. Đã hơn một tháng kể từ ngày khai giảng, không ngờ rằng sẽ có một tiểu mỹ nhân xinh đẹp như vậy chuyển vào lớp mình.
Vị giáo viên nước ngoài giơ ngón trỏ lên môi hướng xuống dưới bục giảng ra hiệu trật tự. Sau đó, cô ấy giơ tay ra hiệu cho Cố Yên tự giới thiệu bản thân.
Cố Yên hiểu ra, mặc dù khả năng nói Tiếng Anh của nàng và nguyên chủ đều không tốt lắm, nhưng giới thiệu cơ bản về bản thân thì vẫn có thể dễ dàng làm được. Nàng tiến lên phía trước một bước, tự nhiên giới thiệu về bản thân mình.
Đáp lại nàng là một tràng vỗ tay cổ vũ nồng nhiệt cũng những tiếng hoan hô. Cố Yên cúi đầu ngượng ngùng cười, sau đó giáo viên chủ nhiệm xếp nàng ngồi cạnh một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa dễ thương ở hàng ghế đầu.
Nữ sinh nở một nụ cười thân thiện với Cố Yên, nhìn thấy nàng lấy ipad và bút mới ta, cô ấy biết rằng chắc chắn nàng không có tài liệu nên còn chủ động gửi tài liệu sang cho nàng.
Vì đang ở trong lớp nên Cố Yên không nói cảm ơn mà chỉ nở một nụ cười biết ơn với cô ấy, sau đó hai người tập trung nghe giảng.
Thời gian một tiết học nhanh chóng trôi qua.
Sau khi tiếng chuông hết giờ vang lên, Cố Yên vừa thu dọn sách vở vừa thở dài một hơi.
Trình độ Tiếng Anh gà mờ của nàng cố gắng lắm mới nghe được bài giảng toàn là Tiếng Anh, huống chi trong lịch sử nghệ thuật có rất nhiều danh từ riêng khó hiểu và hiếm gặp, nàng xoa xoa thái dương mình.
Thật sự rất khó nghe.
Cũng may tiết học tiếp theo trong thời khóa biểu là tiết tự học, đây là tiết học cuối cùng của buổi sáng.
Có thể được thoải mái một thời gian rồi.
Nữ sinh vừa nãy chủ động gửi tài liệu cho nàng đã bắt chuyện với nàng, giọng nói cũng ngọt ngào đáng yêu như vẻ bề ngoài của cô "Chào cậu, mình là Chu Nhân. Sao khai giảng được hơn một tháng rồi cậu mới chuyển tới trường vậy, lúc trước cậu học ở đâu thế?"
"Lúc trước mình học ở trường cao trung công lập ở thành phố Ngô, vì ở nhà có một số chuyện nên mình chuyển đến Cảnh Châu. Vậy nên, gia đình đưa mình tới Lãnh Anh học A level."
Cố Yên nhớ lại một ít những gì nguyên chủ đã trải qua rồi nói ngắn gọn với cô ấy. Còn về phần trong nhà xảy ra chuyện gì thì nàng không nói, nàng vừa mới gặp nữ sinh trước mặt này, không nên nói gì nhiều thì hơn.
Có lẽ Chu Nhân cũng hiểu điều này nên cũng biết điều không hỏi thêm chuyện gì xảy ra. Dù sao, có thể đến Lãnh Anh học thì gia đình không giàu cũng sang, nói chung là không phải nhà phá sản. Nếu không, bọn họ sẽ không trả nổi khoản học phí mấy trăm ngàn một năm chứ đừng nói đến chi phí đi du học sau này.
Đúng lúc hai người đang im lặng không nói gì thì thấy một mỹ nữ trang điểm tinh xảo, gò má ửng đỏ vội vàng chạy vào mang theo một làn hương thơm.
Mỹ nữ đứng yên bên cạnh một nam sinh đang gục đầu trên bàn ở hàng ghế sau, thân mật đưa tay ra vuốt mái tóc nâu rối bù của nam sinh.
Nam sinh đột nhiên ngẩng đầu lên, ngũ quan hắn ta anh tuấn, đường nét rất sâu, còn có một đôi mắt trong suốt xanh thẳm như ngọc bích. Một con lai đẹp trai tuấn tú, nhưng lúc này đôi mặt xinh đẹp lại đang cau chặt lại.
Thấy vẻ mặt không vui của hắn ta, nữ sinh có hơi do dự, nhưng vẫn cúi xuống nói thì thầm vào tai hắn ta điều gì đó, một lọn tóc xoăn nhỏ lẹ làng rũ xuống chiếc mũi cao của nam sinh.
Sống mũi thẳng tắp của nam sinh cùng với lọn tóc xoăn quyến rũ đó tạo thành một vòng cung, phù hợp với cặp lông mày và ánh mắt lạnh nhạt khó chịu của hắn ta.
Mâu thuẫn, nhưng bất ngờ lại... Sắc tình.