Chương 3
nàng nhìn thấy được một bóng dáng cao lớn màu vàng chậm rãi đi về phía nàng.
Hai mắt của Quý Hoa Dao đã sớm bị lửa đốt đến mơ hồ một mảnh, tuy nàng không nhìn rõ dung mạo của người đến nhưng ở trong cung người mặc một thân màu vàng, trừ Hoàng Thượng còn ai vào đây?
"Hoàng Thượng...
Cứu nô tì..." Người đàn ông một thân mặc long bào có đường viền màu đen, đội mũ quan phát bó cao, phía trên điểm hai con rồng ngậm châụ Hắn đi tới bên giường, cúi đầu nhìn Quý Hoa Dao nửa cởi y phục, trong mắt phảng phất có tia sáng hiện lên, hắn lẩm bẩm nói nhỏ "Dao Dao..." Quý Hoa Dao không còn quan tâm gì nữa, không ngừng cầu xin, "Hoàng Thượng...
Người hãy gọi đại ca của nô tì đến...
Nô tì muốn trở về nhà...
Cầu xin người..." Chỉ thấy Cảnh Liệt không dao động, ngược lại cởi ra áo bào của mình, chờ thân thể trần trụi của hắn đè nàng xuống bên dưới thì Quý Hoa Dao rốt cuộc tuyệt vọng khóc gào "Hoàng Thượng...
Đừng mà..." Bàn tay của Cảnh Liệt rất nóng, mơn trớn mỗi chỗ da thịt của Quý Hoa Dao đều làm nàng run rẩy không thôi, Quý Hoa Dao cắn môi dưới không cho mình phát ra tiếng rên rỉ.
Nhưng mà nàng được Cảnh Liệt vuốt ve cảm giác quá mức thoải mái, chờ hắn xoa nắn một bên vú trước ngực thì Quý Hoa Dao rốt cuộc nhịn không được, căng cứng người mà hét chói tai.
Quý Hoa Dao giống như con cá mất nước vậy, thân thể căng thẳng đồng thời lại run rẩy.
Cảnh Liệt không dám tin tưởng đưa bàn tay vào giữa hai chân nàng, nơi đó đã ướt át đẫm, nàng đã cao trào?
Hắn dứt khoát cởi ra áo váy của nàng, sau đó một phen xé mở nội khố, chỉ thấy nơi riêng tư trắng mịn như bánh bao đã bị dâm thủy trong suốt tẩm ướt, ở giữa có một khe hồng mềm mại lại béo mập, cái miệng nhỏ mê người còn đang không ngừng phun dâm thủy.
Đây là nơi bí ẩn nhất của nữ nhân mà hắn nhớ nhung.
Hắn khát vọng nàng đã lâu, cho đến khi sự nhớ nhung đã trở thành thói quen trong xương cốt.
Chờ lát nữa, hắn muốn đi vào nơi này, cắm vào thân thể của nàng, phá đi trinh tiết của nàng, có được nàng.
Cảnh Liệt mở ra hai chân của Quý Hoa Dao, sau đó cúi đầu chôn xuống, hắn vươn đầu lưỡi thử liếm liếm xuân thủy sáng lấp lánh kia, "Ưm...
Thật ngọt...
Dao Dao...
Ta muốn uống toàn bộ dâm thủy của nàng..." Lúc này Quý Hoa Dao bị lửa dục đốt người, nàng không rảnh để tâm gì nữa, chỉ muốn người trước mắt lấp đầy trống rỗng giữa hai chân nàng, nàng yêu kiều rên rỉ, "Ngứa quá...
Ngứa quá..." Cảnh Liệt hưng phấn không thôi, "Dao Dao...
Nàng ngứa ở đâụ..
Nói cho ta...
Ta sẽ làm cho nàng hết ngứa." "Hoa...
Hoa huyệt ngứa quá...
Khó chịu muốn chết..." Nói rồi Quý Hoa Dao bật khóc.
Cảnh Liệt bỗng nhiên thè lưỡi cắm vào trong miệng huyệt của Quý Hoa Dao, sau đó bắt đầu ra vào, hắn mơ hồ nói "Đừng khóc...
Tiểu Kiều Kiều của ta...
Ta lập tức làm cho nàng hết ngứa..." Rõ ràng thân thể rất thoải mái, nhưng tâm lý lại khó chịu vô cùng, Quý Hoa Dao không thể ngừng rơi lệ, nàng cúi đầu nhìn người đàn ông nằm giữa hai chân mình, người đàn ông có quyền lực tối thượng đang thè lưỡi liếm nơi xấu hổ của nàng.
Môi Cảnh Liệt dán sát vào hoa môi của Quý Hoa Dao, nguyên đầu lưỡi đều vói vào hoa kính của nàng, đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng vòng qua thành huyệt của nàng, thậm chí còn đẩy nước bọt vào trong hoa kính khiến nó càng thêm ướt át.
Quý Hoa Dao như ở trong địa ngục một hồi vậy, trong chốc lát lại bay trên