⬅ Trước Tiếp ➡
Thôi, thời cơ chưa tới.
Tiêu Cảnh Diệu vẫy tay, ba lá cờ đen hợp thành một, nhanh chóng quay lại tay hắn rồi biến mất.
Hắn sải bước ra khỏi phòng, trong lòng thầm nghĩ xem lần này Lãm Nguyệt lại muốn bày trò gì.
Tiêu Cảnh Diệu vừa rời khỏi tiểu viện không xa, bất chợt trông thấy một bóng dáng áo trắng đang thấp thỏm ở phía trước.
Hắn dừng bước, lạnh nhạt lên tiếng “Liễu sư tỷ?”
Liễu Như Tân giật mình khi nghe thấy giọng nói của Tiêu Cảnh Diệu, thân hình thoáng run lên, trái tim thiếu nữ lập tức rối bời.
“Tiêu… Tiêu sư đệ, đệ không sao chứ?” Giọng nàng ấy nhỏ nhẹ, khuôn mặt tái nhợt đầy lo lắng.
Lúc ban ngày, nàng ấy đã nán lại tới khi thấy Tiêu Cảnh Diệu trở về tiểu viện mới yên tâm.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh thiếu nữ kiêu ngạo kia làm nhục Tiêu sư đệ như vậy, lòng nàng ấy lại nhói đaụ
Nàng ấy muốn đến an ủi hắn, nhưng đứng trước cửa viện, chân nàng ấy lại không sao nhấc lên được.
‘Ta đang làm gì vậy? Rốt cuộc ta mong chờ điều gì đây?’
Liễu Như Tân lặng lẽ hỏi chính mình. Trong lòng, nàng ấy đã thấp thoáng câu trả lời, nhưng cũng hiểu rằng niềm hy vọng của mình chỉ là một ngọn gió thoảng qua, mãi mãi không thể chạm tới.
Nếu ngay từ đầu đã biết yêu thương này chẳng có kết cục, thì còn cố chấp để làm gì?
Tiêu Cảnh Diệu đã sống hai đời, tâm tư nhạy bén, chỉ cần nhìn ánh mắt bối rối của Liễu Như Tân cũng đủ hiểu nàng ấy đang nghĩ gì.
“Đa tạ Liễu sư tỷ quan tâm, ta đã không sao rồi.”
Hắn vẫn giữ vẻ ôn hòa như thường, nhưng sự xa cách trong giọng nói lại khiến người nghe cảm thấy lạnh lẽo.
Liễu Như Tân khựng lại, ánh mắt ngước lên nhìn Tiêu Cảnh Diệụ Dưới ánh trăng, dung mạo hắn càng thêm tuấn tú, quanh thân tỏa ra ánh sáng mờ ảo, như một vị tiên nhân giữa nhân gian.
Nhưng hắn lại quá lạnh lùng, dù đứng trước mắt nàng ấy, cũng tựa như xa cách ngàn dặm, không cách nào tới gần.
Liễu Như Tân cười khổ, cuối cùng cũng buông bỏ được hy vọng mong manh. Một người xuất chúng như hắn, ngoài Lãm Nguyệt sư thúc ra, còn ai có thể lọt vào mắt xanh của hắn?
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”
Liễu Như Tân cúi đầu lẩm bẩm hai câu, âm thầm mặc niệm cho mối tình thầm lặng còn chưa kịp bắt đầu đã chóng tàn. Nàng ấy nhanh chóng xóa sạch tiếc nuối và không cam lòng trong lòng mình.
Người tu tiên vốn không nên đắm chìm vào tình ái, nay trái tim lỡ đặt sai chỗ, kịp thời dừng lại là được rồi
Ý nghĩ vừa dứt, tâm cảnh nàng ấy dường như được khai thông. Lâu nay tu vi mắc kẹt ở Kim Đan trung kỳ, giờ đây mơ hồ có dấu hiệu đột phá, trong ánh mắt không khỏi thoáng hiện một tia vui mừng.
Tiêu Cảnh Diệu nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong khí tức của nàng ấy.
Hắn hơi cúi người, nhẹ nhàng nói “Chúc mừng Liễu sư tỷ.”
Trên gương mặt thanh tú của Liễu Như Tân cuối cùng cũng nở một nụ cười, nàng ấy chân thành nói “Đa tạ Tiêu sư đệ ”
Nàng ấy hiểu rõ, đột phá lần này của nàng ấy có liên quan đến Tiêu Cảnh Diệu, lời cảm tạ này, hắn hoàn toàn xứng đáng nhận.
Tiêu Cảnh Diệu khẽ lắc đầu, quay người định rời đi. Đúng lúc đó, Liễu Như Tân bất chợt cất tiếng hỏi “Tiêu sư đệ định tới gặp Lãm Nguyệt sư thúc sao?”
Tiêu Cảnh Diệu không ngờ Liễu Như Tân lại đột nhiên hỏi vậy, nhưng chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm, nên hắn tùy ý gật đầu đáp lại.
Nghe Tiêu Cảnh Diệu trả lời, Liễu Như Tân lộ ra vẻ mặt "quả nhiên là vậy", vào khoảnh khắc này, nàng ấy hoàn toàn buông bỏ được mọi khúc mắc trong lòng.
Thua Lãm Nguyệt sư thúc, nàng ấy không hề thấy oan ức.
Còn về quan hệ sư đồ luyến giữa Tiêu Cảnh Diệu và Lãm Nguyệt…
⬅ Trước Tiếp ➡