Vì sao? Trong kiếp trước, rõ ràng Lãm Nguyệt chưa từng sở hữu bổn nguyên chi lực.
Lần đầu tiên từ khi tái sinh, kẻ luôn tính toán chu toàn như Tiêu Cảnh Diệu lộ ra vẻ mờ mịt.
Trong suốt một tháng sau đó, Lãm Nguyệt hoàn toàn đắm chìm trong sự “ngọt ngào” của thiên lôi rèn luyện nguyên anh. Nỗi đau từ những tia sét dữ dội lặp đi lặp lại khiến cơ thể nàng dần trở nên tê liệt với đau đớn.
Nàng chăm chỉ tu luyện, không bận tâm đến thế sự bên ngoài. Nhưng nàng lại không hề biết rằng, những ngày qua cả thuyền hoa đã phải chịu khổ vì nàng.
Càng hấp thu lôi bổn nguyên, lôi vân phía trên thuyền càng lớn. Từ một đám mây chỉ rộng vài mét vuông, giờ đây đã mở rộng ra hơn ngàn mét.
Thuyền hoa tiếp tục tiến về phía Thượng Vân thành. Nơi nó đi qua, lôi vân che kín bầu trời, ánh chớp tím nổ vang, tựa cảnh tượng tận thế.
Nghe thấy tiếng động, vô số tu sĩ vội vã tìm tới, cứ ngỡ rằng có một yêu thú nghịch thiên nào đó đang độ kiếp.
Nhìn hàng dài tu sĩ bám theo sau thuyền, Thanh Hà không khỏi đưa tay xoa trán, bất lực thở dài.
Lục Khuyết Nhiên khẽ cười, cũng chỉ biết lắc đầu cam chịụ
Ban đầu, họ còn cố giải thích rằng trên thuyền không có yêu thú, chỉ là một tu sĩ lôi linh căn đang tu luyện.
Nhưng chẳng ai chịu tin, đều cho rằng hai người họ muốn độc chiếm yêu thú nên bịa ra lý do tệ hại ấy.
Tu luyện? Làm gì có ai tu luyện mà khiến cả trời đất thay đổi thế này
Dần dần, họ chẳng buồn giải thích nữa. May mà lôi vân di chuyển theo hướng Thượng Vân thành, phần lớn tu sĩ bám theo cũng đang trên đường tới đại hội Quần Hùng, coi như tiện đường.
Kết quả, một tháng sau, đoàn người phía sau thuyền đã lên đến con số hàng nghìn.
“Còn một ngày nữa sẽ đến Thượng Vân thành. Chỉ e với đoàn người đông đảo thế này, Thiên La Điện sẽ nghĩ chúng ta đến gây chuyện.”
Lục Khuyết Nhiên cười, đôi mày nhướng lên đầy ý tứ, thậm chí còn trêu đùa được.
Thanh Hà nhìn về phía sâu trong thuyền hoa, bất lực nói “Lục huynh, lần này thật sự làm phiền huynh rồi.”
Lục Khuyết Nhiên vội xua tay, gương mặt anh tuấn vẫn dịu dàng như gió xuân “Thanh Hà huynh đừng khách khí. Chúng ta đều từ Thái Thương Châu, vốn nên giúp đỡ lẫn nhaụ Huống hồ, Lãm Nguyệt tiên tử tu vi đại tiến, đây cũng là niềm vinh hạnh cho Thái Thương châu chúng ta, sao lại gọi là phiền.”
Thanh Hà phe phẩy cây quạt gấp, cảm thấy lời này đúng là khiến người nghe thư thái, trong mắt bất giác lộ ra vẻ tán thưởng.
Suốt một tháng qua, hắn và Lục Khuyết Nhiên giao thiệp không ít. Ban đầu tuy không ưa việc hắn có ý với Lãm Nguyệt, nhưng sau khi tiếp xúc, không thể không thừa nhận Lục Khuyết Nhiên đúng là bậc tài năng hiếm có.
Sư muội hắn chỉ chuyên tâm tu luyện, không giỏi giao thiệp, mà Lục Khuyết Nhiên lại khéo léo, giỏi giao tiếp. Nếu có thể kết thành đạo lữ với một người như Lục Khuyết Nhiên, có lẽ sẽ là một đôi kim ngọc lương duyên.
Nghĩ vậy, Thanh Hà không khỏi thân thiết với Lục Khuyết Nhiên hơn.
Thuyền hoa tiếp tục đi thêm một ngày, Thượng Vân thành đã thấp thoáng hiện ra ở phía chân trời.
Thượng Vân Châu là châu lớn nhất trong Cửu Châu, mà Thượng Vân thành chính là thành lớn nhất thiên hạ.
Thành này rộng lớn không thua kém gì một quốc gia.
Mà chủ nhân của thành, chính là Thiên La Điện, đệ nhất tông môn trong thiên hạ.
Đứng gác tại cổng thành là các tu sĩ Kim Đan của Thiên La Điện.
Thiên La Điện danh chấn thiên hạ, ai dám gây chuyện trong Thượng Vân thành? Bọn họ luôn nhàn nhã, nhưng hôm nay lại bị kinh động bởi đám mây tím đen cuồn cuộn đang bay tới.
“Cái gì kia Ai đang độ kiếp?”
“Độ kiếp trong Thượng Vân thành? Chuyện hoang đường ”
“Đông người thế này, chẳng lẽ là địch tập kích?”
“Mau báo cho trưởng lão ”