Chương 17
lùi lại nửa bước.
“Một đời quá dài… chú, tôi… tôi không muốn.” Không muốn…Ngón tay Hứa Nam Thiên khẽ run lên, bàn tay vừa giơ lên định xoa đầu cô cũng khựng lại giữa không trung.
Ánh mắt hắn trầm xuống, dừng trên gương mặt nhòe nhoẹt lớp trang điểm của cô, sau đó chậm rãi lướt qua bờ vai trái.
Áo khoác lông vũ bên ngoài lẫn lớp áo trong đều có vết rách do dao cắt.
Cả bả vai lộ ra ngoài, xương quai xanh có thêm một hình xăm con bướm.
Đây chính là cô gái mà hắn đã cẩn thận bảo bọc, nuôi nấng suốt mười hai năm sao?
Vừa mới trưởng thành đã nôn nóng tuyên bố độc lập, muốn kiếm tiền trả hắn, chỉ để thoát khỏi hắn?
Xăm hình, bán rượu, còn bị khách động tay động chân?
Sắc mặt Hứa Nam Thiên vốn đã âm trầm, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo.
Hắn vươn tay bóp chặt gáy Lê Thê Thê, dùng sức đập mạnh đầu cô xuống bàn làm việc.
“Tôi đã nói từ lâu rồi, tôi không cần em trả tiền, cũng không cho phép em rời khỏi Lê Viên Là do tôi quá nuông chiều em, nuông chiều đến mức khiến em không coi lời tôi ra gì, đúng không?” “Rầmnannan” Cú va chạm mạnh mẽ kéo theo cảm giác choáng váng như thể đầu óc sắp nổ tung.
Lê Thê Thê chưa kịp phản ứng thì trán đã bị đập vào mép bàn, để lại một vết bầm tím.
Cô chống tay trên bàn, ngẩn người hồi lâu mới quay đầu lại, không thể tin nổi mà nhìn Hứa Nam Thiên.
Đây là lần đầu tiên hắn ra tay đánh cô…Trước đây, cho dù cô có lỡ làm vỡ chiếc bình sứ hạng nhất của Hạ Quốc mà hắn yêu thích nhất, hắn cũng chỉ cười với cô, cùng lắm là nghiêm mặt trách mắng vài câụ Hắn thường xuyên dữ dằn với cô, cũng hay nghiêm mặt uy hiếp, hù dọa cô, nhưng chưa bao giờ nỡ ra tay đánh cô.
Vậy mà bây giờ lại động thủ, chỉ vì cô muốn dọn ra khỏi nhà hắn?
Nhưng rõ ràng… người không cần cô trước chính là hắn…Lê Thê Thê cảm xúc cuộn trào, nước mắt cuối cùng cũng không kìm nén được mà lăn dài trên má.
Cô hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng lại không thể thốt ra một lời.
Có lẽ nhận ra mình phản ứng quá mức, sau vài giây nhìn nhau, Hứa Nam Thiên kìm lại cơn giận đang bùng lên trong lòng, là người phá vỡ sự im lặng trước.
“Quần áo… chuyện gì đã xảy ra?” Nếu là ba tháng trước, vừa bước vào cửa, Lê Thê Thê nhất định sẽ nhào đến khóc lóc kể lể với Hứa Nam Thiên rằng cô đã gây ra rắc rối gì, rồi chờ hắn giúp cô giải quyết.
Nhưng bây giờ… cô không cần nữa.
Cô cụp mắt xuống, nhẹ giọng đáp “Lúc bưng khay hoa quả, tôi bị ngã, làm khách nổi giận, nên bị cảnh cáo bằng cách này.” “Ai?
Kiều Kiêu?” Lê Thê Thê không trả lời.
Hứa Nam Thiên cau mày hỏi tiếp “Hắn đã động vào em?” “Không.” Cô lắc đầụ “Kiều Kiêu nổi tiếng là người mê sắc đẹp, ngay cả nhìn tôi một cái cũng thấy chướng mắt, sao có thể chạm vào tôi?” Đây đúng là sự thật.
Sắc mặt Hứa Nam Thiên dịu đi đôi chút.
“Vậy tại sao lại xăm hình?” “Vì tôi thấy đẹp.” “Đẹp?” Hứa Nam Thiên bật cười lạnh lẽo, buông cổ cô ra, chuyển sang nắm lấy cằm cô, mạnh đến mức năm dấu ngón tay in hằn lên mặt.
Đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng vàng xuyên qua lớp trang điểm dày, nhìn thẳng vào gương mặt xinh đẹp tinh tế của cô.
“Mới đây mà đã quên lời tôi dặn rồi sao?
Ở Khắc Na Khâm, em không cần phải đẹp, cũng không được để người khác phát hiện