Chương 13
hiểm tột cùng.
Lê Thê Thê không biết Kỳ Kiêu Dã có nhận ra cô hay không, nhưng cô chắc chắn một điều hắn tuyệt đối sẽ không vì vậy mà tha cho cô.
Nếu hắn đã nhận ra mà vẫn chưa ra tay, vậy thì chỉ có một lý do duy nhấtnan Kiều Kiêu đang có mặt ở đây.
Rõ ràng, người mà Kỳ Kiêu Dã giết đêm đó nhất định có liên quan đến Kiều Kiêu, hơn nữa, hắn không muốn để Kiều Kiêu biết chuyện này.
Hàng mi Lê Thê Thê khẽ run, cô thu lại ánh nhìn, cố gắng che giấu suy nghĩ, sau đó cẩn thận quay sang quan sát sắc mặt của Kiều Kiêụ Thiếu chủ của Hắc Thủy Bang, bùa hộ mệnh của cô.
“Anh Kiêu, anh muốn nghe bài gì?” Lê Thê Thê nhanh chóng điều chỉnh lại suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, vươn tay cầm lấy micro trên bàn, mở màn hình điện tử trong tay, thoải mái giới thiệu với Kiều Kiêu “Dân ca, nhạc pop, nhạc cổ điển, nhạc nước ngoài… tôi đều có thể hát.” “Không ngờ đấy ” Kiều Kiêu hơi nghiêng người đến gần cô hơn một chút, cười nhạt.
“Đồ xấu xí mà cũng đa tài phết nhỉ?” Từ nhỏ, Lê Thê Thê đã theo Hứa Nam Thiên lăn lộn khắp các hội quán lớn nhỏ, nghe nhiều thành quen, lâu dần trở thành một thư viện âm nhạc di động.
Những lúc không bán được rượu, cô thường xuống sảnh tầng một để hát nhép mua vui cho khách.
Không dám nhận gì khác, nhưng về khoản ca hát, cô đúng là có sở trường.
“Anh Kiêu quá khen rồi.” Lê Thê Thê giả vờ khiêm tốn, mỉm cười với Kiều Kiêụ Thế nhưng, lớp trang điểm lem nhem trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô khiến nó trở nên loang lổ, sắc màu lộn xộn, nhìn mà chói mắt.
Kiều Kiêu vừa mới nghiêng người đến gần, lập tức bị dọa cho giật mình, nhanh chóng rụt lại.
Hắn đưa tay xoa cánh tay nổi đầy da gà, nhăn mặt kêu lên “Mẹ nó, tôi là người cuồng nhan sắc đấy Đừng có lấy cái "mặt quỷ" này cười với tôi nữa, say rượu cũng bị cô dọa tỉnh luôn rồi…” Lê Thê Thê vội vàng thu lại nụ cười, cúi đầu, ngoan ngoãn nói lời xin lỗi “Xin lỗi, anh Kiêụ” May mà tâm trạng Kiều Kiêu hôm nay không tệ, hắn cũng lười chấp nhặt với cô.
Hắn khẽ nâng cằm, ra hiệu cho cô nhìn về phía chiếc ghế nâng tròn ở trước mặt.
“Đi, chọn một bài nhạc nước ngoài thật quyến rũ, ngồi ở đó mà hát.
Không được nghe lén, cũng không được quay lại nhìn tôi ” “Được ạ.” Lê Thê Thê ngoan ngoãn đứng dậy, xoay lưng về phía Kiều Kiêu, ngồi xuống ghế nâng trước màn hình lớn.
Ca khúc sôi động, MV cũng vô cùng nóng bỏng.
Bầu không khí trầm lặng trong phòng bao ngay lập tức bị giọng hát giàu cảm xúc của cô khuấy động.
Tất cả đàn ông trong phòng, bao gồm cả Kiều Kiêu, không hẹn mà cùng nhìn về phía cô.
Dưới ánh đèn rượu vang đỏ mờ ảo, bóng dáng mảnh mai của cô gái như ẩn như hiện.
Cô ngồi ngay ngắn, toát lên vẻ thanh lãnh pha chút ngọt ngào.
Kiều Kiêu khó mà tưởng tượng nổi, giọng hát bùng cháy, cuốn hút như ngọn lửa rực rỡ đang bao trùm cả không gian kia, lại phát ra từ Lê Thê Thê, một cô gái chẳng hề dính dáng gì đến chữ “dục”.
Thật hiếm có… Kiều Kiêu cầm ly rượu, nghiêng người về phía Kỳ Kiêu Dã, khẽ nâng tay, chạm nhẹ ly của mình vào ly rượu trong tay hắn.
Hắn nhướng mày, vẻ mặt đầy đắc ý không hề che giấu sự tự mãn.
“Kỳ gia, thế nào?
Cô gái tôi chọn, hát cũng không tệ chứ?
Anh thích nghe gì, tôi bảo cô ấy hát cho anh.” Kỳ Kiêu