⬅ Trước Tiếp ➡
Theo thói quen, trừ khi học quá muộn Cừ Chiêu mới ngủ lại ở ký túc xá. Anh thuê một căn phòng gần đại học C, diện tích cũng không lớn, vừa một người ở.
Tuế Hoà ngủ không được ngon giấc, treo trên người anh như một con gấu koala.
Cừ Chiêu mặt vô cảm ôm cô lên giường, lúc lấy khăn ướt lau mặt, cô còn tỏ ý không vui ngoảnh mặt qua một bên trông như một kẻ đanh đá.
“Đừng động đậy” Cừ Chiêu nâng cằm Tuế Hoà, không dám dùng sức lau mạnh. Da mặt Tuế Hoà mỏng, chạm mạnh một chút rất dễ bị đỏ, cái này anh biết rất rõ.
Mặt Tuế Hoà sau khi say rượu rất đỏ, so với vài ngày trước mọi người cùng chụp hình buổi ráng chiều thì nay đẹp hơn nhiều. Cừ Chiêu di chuyển tầm mắt xuống dưới, dừng lại một giây ở ngực cô, rồi lại di chuyển nơi khác.
Đúng là ngốc nghếch.
Lau mặt xong, Cừ Chiêu đứng lên định rời đi, đột nhiên quay người lại véo má cô, “Đồ ngốc.”
“Hư, đau!” Tuế Hoà đánh tay anh.
“Còn biết đau hử?” Cừ Chiêu không vui.
Mặc dù anh muốn Tuế Hoà rơi vào vực sâu do anh bày ra, nhưng thừa nước đυ.c thả câu như vậy anh không làm được. Nhưng cũng không có nghĩa người khác sẽ không làm.
Nếu như hôm nay anh không đi bar, vậy Tuế Hoà có phải sẽ bị người đàn ông có dã tâm nào đó đưa về nhà?
Con mồi anh ngắm trúng làm sao có thể để kẻ khác hớt tay trên? Nghĩ tới liền thấy khó chịu.
Cừ Chiêu véo mạnh một phát, “Dạy cho cậu một bài học.”
Đau quá, Tuế Hoà có chút không tỉnh táo, nhân cơ hội Cừ Chiêu không chú ý liền cắn vào tay anh.
Cừ Chiêu nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi nói “Nhả ra.”
Tuế Hoà như con thú nhỏ đang giận dữ, có chết cũng không buông, cho đến khi đầu lưỡi cô vô tình liếʍ qua chỗ đang cắn rồi cảm nhận được vị máu thì mới từ từ nhả ra.
Cô liếʍ môi một lượt, ánh mắt ngây thơ tức giận, đắc ý nói: “Ăn miếng trả miếng.”
Cô hoàn toàn không biết bộ dạng bây giờ quyến rũ như thế nào.
Đôi mắt đỏ hơi ướt, hai má và đầu mũi ửng đỏ, môi có chút máu của anh.
Hai hàm răng in rất sâu trên tay, có một vài chỗ bị rách mất da, Cừ Chiêu cảm thấy không có vấn đề gì.
Mắt anh nhìn chằm chằm vào má cô, làn da mềm mại khiến anh không kìm được lòng mà vuốt ve, “Có phải cậu đang quyến rũ mình không?”
Từ trên người Tuế Hoà xuống, cậu nhỏ nằm giữa hai chân căng lên vừa đau, vừa nóng, Cừ Chiêu đanh mặt, trong miệng còn vương mùi hương khiến đầu óc anh hỗn độn.
Tuế Hoà nằm trước mặt anh, quần bị anh kéo giãn ra, thấy được bụng phẳng eo thon của cô, áo thun bị kéo lên che đi xương quai xanh, hai ngọn núi trắng nõn nằm bên cạnh rãnh sâu hun hút… nhưng điều khiến anh đau đầu hơn không phải cái này, mà là bộ mặt thuần khiết pha lẫn gợϊ ȶìиᏂ của Tuế Hoà.
Anh chưa từng nhìn thấy bộ dạng giống như một chú hồ ly này của Tuế Hoà, nhìn cô bây giờ khiến bức tường mà anh dựng lên bao lâu nay đều sụp đổ, để lộ ra rất nhiều lỗ hổng.
Đúng lúc này, Tuế Hoà đột nhiên nhìn anh bằng vẻ đẹp ma mị với nụ cười ấm áp, cô vẫy tay nói: “Cừ Chiêu, cậu đứng đó làm gì nữa? Lại đây nào?”
Một tiếng động lớn nổ ra, bức tường hoàn toàn sụp đổ.
Cừ Chiêu máy móc nằm lại lên người Tuế Hoà.
Tuế Hoà cười nói: “Hôn lại lần nữa được không?”
Người cô nóng quá, cô muốn ăn kem.
Cừ Chiêu toàn thân cứng đờ, từ từ đến gần với thân thể mềm mại, thơm tho, anh cọ vào tai cô.
“Đều do cậu quyến rũ mình, không được hối hận đâu đấy.”
*** 12 ***
⬅ Trước Tiếp ➡