Chương 16
Tạ Yến Lễ vẫn đứng đó, nâng cằm lên với Lâu Nguyễn.
Lâu Nguyễn mím môi, suy nghĩ vài giây mới thấp giọng nói "Tính tình cậu ta chính là như vậy."
Tạ Yến Lễ nhếch môi, cùng cô sóng vai đi ra ngoài, lười biếng nói "Ừ, tôi biết."
Anh đã biết điều đó từ lâu rồi.
Tài xế của Tạ Yến Lễ lái xe đưa họ đến một nhà hàng có tính bảo mật cao.
Trong phòng riêng.
Từ Húc Trạch thiếu chút nữa phun ra ngụm trà nóng hổi, cậu ta buông chén trà xuống, trừng mắt hỏi "Hôm nay hai người kết hôn?"
"Là hôm nay lấy giấy chứng nhận." Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh cậu ta, mềm giọng sửa lại.
"Không được, tôi không đồng ý cuộc hôn nhân này." Từ Húc Trạch buông chén trà thanh hoa tinh xảo trên tay xuống, nhìn qua Tạ Yến Lễ đang ngồi bên kia "Hai người mới quen biết nhau được mấy ngày, bây giờ đột nhiên kết hôn, không được."
Tạ Yến Lễ nhướng mày, xương ngón tay thon dài lạnh lùng của anh khẽ dừng lại, ánh mắt như có như không xẹt qua người Lâu Nguyễn "Ai nói chúng tôi mới quen biết được mấy ngày?"
Từ Húc Trạch "Còn cần ai nói nữa? Chẳng lẽ tôi không biết hai người biết nhau bao lâu sao?"
Tuy rằng Lâu Nguyễn không ở nhà, nhưng trong giới xã hội của cô có những ai cậu ta đều biết rất rõ.
Tạ Yến Lễ nghiêng đầu dựa vào đó, dấu son môi trên áo sơ mi trắng như tuyết hoàn mỹ hiện ra, anh nhìn chằm chằm mặt của Từ Húc Trạch, tựa tiếu phi tiếu nói "Cậu còn không biết nhiều chuyện lắm, cậu có biết tôi yêu thầm Lâu Nguyễn mười năm rồi không?"
Lời nói tiếp theo của Từ Húc Trạch bị kẹt ở cổ họng, cậu ta nhìn chằm chằm đôi mắt đen nhánh lấp lánh đối diện kia, tỉ mỉ nhìn gương mặt xinh đẹp khoác lác kia, có ý muốn tìm ra sơ hở trên mặt anh, nhưng sơ hở không những không tìm ra, ngược lại còn nhìn thấy trong mắt anh có vài phần nghiêm túc.
Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh anh yên lặng buông chén sứ trên tay xuống, rút khăn giấy lau vết nước trà rơi trên váy, khi nào cô mới có thể tu luyện đến trình độ của Tạ Yến Lễ, lúc nói những lời này sắc mặt cũng không thay đổi, giống như đang nói thật, thật sự khiến cho người ta bội phục.
"… Anh có thể yêu thầm một người mười năm sao?" Từ Húc Trạch há miệng thở dốc, một lúc lâu sau mới chen ra được một câu "Không hợp Logic một chút nào."
Tạ Yến Lễ, từ nhỏ đến lớn có vô số người theo đuổi sự ưu tú của anh, anh như vậy mà yêu thầm một người mười năm?
"Tại sao không?" Tạ Yến Lễ liếc mắt nhìn người bên cạnh, ánh mắt cực nhanh quét qua động tác của cô.
Lâu Nguyễn mặc một chiếc váy lụa dài có đường xẻ, lúc cô lau váy, một đoạn váy lụa trút xuống, nửa che nửa hở lộ ra da thịt trắng như ngọc.
“......”
Động tác nói chuyện của anh dừng lại, bàn tay gầy gò lạnh lùng vươn ra, một bên lấy ra một chiếc khăn tay, động tác rất tự nhiên đưa cho cô, một lần nữa nhìn qua Từ Húc Trạch, đôi môi nhỏ đỏ thẫm gợi lên đường cong nhợt nhạt "Về mặt Logic thì có thể không hợp, nhưng về mặt tình cảm thì rất hợp lý."
"Tôi thích cô ấy, cô ấy thích người khác, tôi chỉ có thể yêu thầm mà thôi." Tạ Yến Lễ thu cánh tay đưa khăn cho cô, ngón tay thon dài xinh đẹp dừng lại trên mặt bàn gỗ thượng hạng, nhẹ nhàng gõ vài cái, kiên nhẫn hỏi "Vậy bây giờ có hợp lý không?"
Từ Húc Trạch "…"