⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như biết được nỗi lo lắng của cô, Khương Hân dịu giọng an ủi "Còn anh cả của tớ á, cậu càng không cần phải lo lắng, anh ấy quanh năm không gần nữ sắc, đến giờ vẫn chưa có bạn gái. Hơn nữa, anh cả của tớ là một người cuồng công việc, chắc hẳn anh ấy thích kiểu phụ nữ mạnh mẽ như anh ấy."
"Yên tâm, cậu không phải kiểu mà anh cả tớ thích đâụ"
"Đừng nói nữa, lên lầu trước đi, để tài xế mang hành lý vào là được rồi."
Buổi tối.
Khương Hân nhìn tủ chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng chọn được một bộ ngủ mỏng tang, gợi cảm cho Trình Tư Tư.
Cô ấy nói bộ đồ ngủ này được làm từ chất liệu ren trắng tinh khiết, trong suốt, rất hợp với khí chất của cô.
"Anh hai tớ sắp về rồi, cậu phải nắm bắt cơ hội, tốt nhất là tối nay làm xong chuyện đó luôn, ngày mai trực tiếp làm chị dâu tớ."
"Chờ, chờ một chút…"
"Chờ cái gì mà chờ "
Trình Tư Tư bị Khương Hân đẩy ra khỏi phòng, sau đó cô ấy lập tức khóa trái cửa, nhốt cô ở ngoài.
"Khương Hân cậu đừng như vậy, mau mở cửa "
Trình Tư Tư cảm thấy mình mặc bộ đồ ngủ trong suốt này, chẳng khác nào không mặc gì cả, hơn nữa nhà họ Khương không chỉ có anh hai của Khương Hân, còn có anh cả nữa
"Khương Hân "
Cô liên tục gõ cửa, nhưng không dám gọi quá lớn tiếng, sợ làm Khương Chước thức giấc.
Trước đó bị anh nhìn thấy dáng vẻ cả người ướt sũng, cô đã xấu hổ không chịu nổi, nếu lại để anh nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình, cô không biết giấu mặt vào đâu mất.
Hơn nữa, ngay cả khi đối mặt với anh hai của Khương Hân, cô cũng không dám xuất hiện với dáng vẻ này
Cô và Khương Hân, còn có anh hai của cô ấy, đều học cùng một trường.
Tiếp xúc lâu với Khương Hân, cô cũng quen biết Khương Tự, sau vài lần tiếp xúc, cô bị sự nhiệt tình, lạc quan của Khương Tự thu hút, có phần không thể tự kiềm chế. Khương Hân nhìn ra tâm ý của cô, vui vẻ muốn tác hợp cho cô và Khương Tự.
Cô thừa nhận, cô đến nhà họ Khương phần lớn là vì Cương Tự.
Nhưng mà, cô không muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của cậụ
Nhưng dù cô có cố gắng gõ cửa thế nào, Khương Hân cũng không có chút phản ứng, thậm chí còn bật âm lượng loa lên mức tối đa ở trong phòng xem phim, hoàn toàn chặn mọi âm thanh bên ngoài.
"Làm sao bây giờ?"
Trình Tư Tư lo lắng, Khương Tự sắp về rồi.
Cô chạy đến cầu thang, nấp sau tường thò đầu ra, nghĩ xem có nên tìm chỗ nào trốn không.
Nhưng khi quay đầu lại thì bị người đàn ông đột nhiên xuất hiện phía sau làm cho giật mình hét lên.
"Xin, xin lỗi…"
Phản ứng đầu tiên của Trình Tư Tư là xin lỗi, đồng thời che mặt mình lại.
Cô bị dọa choáng váng, giống như chỉ cần làm như vậy thì Khương Chước sẽ không nhận ra là cô.
Đúng vậy, người đàn ông trước mặt là anh trai của Khương Hân, Khương Chước
Lúc này Khương Chước đang nhìn cô với vẻ hứng thú, từ trên xuống dưới, hầu như không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
Nhưng ánh mắt anh không hề dơ bẩn, ngược lại giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật

⬅ Trước Tiếp ➡