Chương 85
– À Lý Phượng Ny có sao không?
– Cô ta không có việc gì, chỉ là trên cánh tay có chút bỏng, Lý Kiến Thiết thì bị khá nặng, phỏng chừng trên người hơn một nửa da bỏng đều phải cấy lại da, và chuyện này cậu có kể lại cho ai nghe chưa?
– Chuyện gì?
– Mẹ kiếp Là chuyện Vương Lão Hổ muốn đốt nhà Lý Kiến Thiết chứ chuyện gì
– Không có, ông là người thứ nhất biết đến
– Vậy hả, như thế cũng tốt, Trương Cường tình hình như thế nào rồi, giờ còn chưa thấy tới.
– Trưởng đồn, tôi muốn giờ sẽ đi đến nhà Vương Lão Hổ nhìn xem, chuyện này thật sự thành lớn chuyện rồi, nếu thật sự là hắn đốt nhà, sợ giờ đã chạy trốn mất
– Hai chúng ta không thể đến đó, vì đả thảo kinh xà thì phiền toái, chỉ sợ bắt không được hắn
Giống như là sống một mình, thờ chồng chết
– Nhưng nếu chúng ta không đi, nói không chừng hiện giờ hắn đã chạy mất , đến lúc đó lại đi truy lùng, phỏng chừng hắn đã không còn ở trấn Lâm Sơn rồi, đến lúc đó nếu cảnh sát tại địa phương khác bắt được, đồn cảnh sát trấn Lâm Sơn lại mang tiếng nữa
Trong lúc Hoắc Lữ Mậu đang do dự, thì Trương Cường dẫn người chạy tới.
– Trương Cường, các người như thế nào mà đến bây giờ mới đến, cậu xem Đinh Nhị Cẩu đây này, hắn từ thôn Bàng Tử Dục còn kịp chạy đến trước
Hoắc Lữ Mậu thấy Trương Cường, bực bội gắt gỏng.
– Tại vì chúng tôi ở trong đồn chờ hắn nên mới đến trễ.
Trương Cường phân bua.
– Được rồi, không cần tìm lý do, Đinh Nhị Cẩu, cậu bây giờ với bọn Trương Cường đi tìm Vương Lão Hổ, xem hắn còn ở đó hay không, nếu không thấy hắn, lập tức báo cho tôi biết, nếu hắn có mặt ở nhà, lập tức khống chế lại, luôn cả hai tên Trần Tiêu Tử và Lưu Ma Tử
– Hiểu rồi trưởng đồn, anh Cường, chúng ta đi thôi.
Đinh Nhị Cẩu đi trước dẫn đường.
– Nhị cẩu, tại sao lại muốn đi tìm Vương Lão Hổ, có phải là cậu lợi dụng chuyện công, trả thù việc tư à.
Trương Cường không hài lòng nói.
– Anh Cường, lần này thật không có liên quan đến tôi chuyện gì hết, là con gái của Lý Kiến Thiết nói, cô ấy chính tai đã nghe qua Vương Lão Hổ với Tiêu Tử, Ma Tử muốn đến nhà Lý Kiến Thiết đốt, giờ thì thật đúng là cháy rồi, anh suy nghĩ thừ xem, làm gì có chuyện khéo léo trùng hợp như vậy? Giờ không đi tìm hắn thì tìm ai đây …………………
Vương Lão Hổ ngồi ở nhà Trần Tiêu Tử cúi mặt gãi đầu, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn một chút bên ngoài, tuy rằng hôm đánh bạc với Đinh Nhị Cẩu lúc đến mấu chốt cuối cùng nguy hiểm, hai người chiến hữu của Vương Lão Hổ đều chạy, nhưng nếu tính ra tại thôn Lô Gia Lĩnh, thì Vương Lão Hổ cũng chỉ có hai người này là bạn bè thân thiết.
– Anh Hổ, chuyện đốt nhà này quả thật không phải là anh sao?
Trần Tiêu Tử cũng nhìn bên ngoài, chờ Lưu Ma Tử đi tìm hiểu tin tức.
– Vô lý, nếu lthật là tôi phóng lửa, tôi còn có thể dám ngồi ở chỗ này nói chuyện với ông sao?
– Nhưng nếu không phải là anh làm, anh phải về nhà chứ Cảnh sát cũng sẽ không tìm tới anh đâu, còn nếu có đến, chúng em cũng sẽ đứng ra làm chứng cho anh.
– Làm chứng, ai tin các người chứ, mẹ kiếp, việc này khó mà giải thích rỏ ràng rồi
Vương Lão Hổ nói.
– Anh Hổ ….anh Hổ, không xong, Đinh Nhị Cẩu mang người đi tra xét nhà anh rồii, hình như là tìm anh đấy, làm sao bây giờ?
Lưu Ma Tử thở hổn hển chạy về nói.