⬅ Trước Tiếp ➡

Điền Thanh Như hỏi, nhưng cô cũng suy tính, tối nay là sinh nhật mẹ mình, không thích hợp có người ngoài là Đinh Nhị Cẩu tại đây, tuy rằng mẹ mình không thích Hoắc Lữ Mậu, nhưng Điền Ngạc Như cả gan mang Đinh Nhị Cẩu đến nhà cũng không phải là chuyện tốt, nếu mẹ mình hiểu được là chuyện gì xảy ra, nhất định sẽ rất tức giận.
– Thôi, em về, xin gặp lại chị sau
Nhìn thấy tên nhóc này dần biến mất trong màn đêm, Điền Thanh Như trong lòng có chút không tránh khỏi cảm giác bâng khâng, cảm giác này khả năng đến từ em gái Điền Ngạc Như tạo ra, cũng có thể tới từ một người đàn ông trẻ tuổi mới rời khỏi nhà, cô cũng không rõ lắm là vì sao.
– Nhị cẩu đi rồi
Điền Thanh Như ngồi ở bên cạnh Điền Ngạc Như nói.
– Đi rồi? Không phải là chị nói cũng muốn lưu hắn lại ăn cơm chiều sao?
Điền Thanh Như nghi ngờ là chị mình nói cái gì, mới khiến cho Đinh Nhị Cẩu chạy trốn mất dạng.
– Này, không có quan hệ gì với chị, chính hắn nói là phải đi đấy, nhìn thoáng qua thấy cũng được, lai lịch hắn như thế nào, đêm nay ngủ với chị, rồi cùng chị tâm sự.
Điền Thanh Như nói khẽ với Điền Ngạc Như.
Đốt nhà
Màn đêm bao phủ toàn bộ cảnh vật, bóng tối u ám làm cuộc sống như dừng lại, trên bầu trời nhấp nháy lấm tấm đầy các vì tinh tú, những vì sao sáng lập lòe đối với nhân loại giống như đang mang lại hy vọng cho mọi người, một ngày mai tươi sáng hơn.
Đinh Nhị Cẩu đang lầm lủi lần mò trong đêm tối, những tin tức hắn nhận được từ Điền Ngạc Như giống như chỉ dẫn cho hắn có thêm một con đường, bấy lâu nay hắn tưởng rằng ôm chặt lấy đùi của Khấu Đại Bằng, từng bước từng bước đi lên, nhưng hiện tại xem ra, hắn có một con đường khác tốt hơn Hơn nữa con đường này lại bắt đầu khá cao, đương nhiên, đồng nghĩa phiêu lưu rất lớn hơn nhiều, dù nói thế nào, Điền Ngạc Như là một người đàn bà có chồng, hơn nữa chồng của cô ấy chính là người lãnh đạo trực tiếp mình, chính ông ấy mang mình gia nhập vào hàng ngủ của cảnh sát, vạn nhất nếu xảy ra chuyện, mọi người biết được chuyện của mình với Điền Ngạc Như chuyện xấu, thì hắn ở tại trấn Lâm Sơn, cũng không còn một tấc đất dung thân.
Có đôi khi hắn cũng mang một loại cảm giác phạm tội, đặc biệt những lúc đối mặt với Hoắc Lữ Mậu, loại cảm giác này càng thêm mãnh liệt, nhưng tuổi trẻ bốc đồng đầy tham vọng, lại còn bị Điền Ngạc Như vẽ ra hướng đi sâu đậm hấp dẫn, hắn biết, nếu mình cùng Điền Ngạc Như chung một chiếc thuyền, sẽ rất khó thoát khỏi người đàn bà này, nhưng hắn không sợ, nếu so sánh sâu xa hơn, hắn còn có thể chấp nhận sự ràng buộc mà không có một trách nhiệm gì của bàn thân với Điền Ngạc Như.
Hắn không muốn nhớ lại thời gian khốn cùng của những ngày trước, hắn hiện nay chỉ nghĩ tới làm sao cho mọi người phải ngưỡng mộ hắn, giống như là lần trước mượn xe hơi của Khấu Đại Bằng chạy về thôn Bàng Tử Dục, cái loại cảm giác có người hâm mộ khiến trong lòng hắn rất là thỏa mãn hưởng thụ.
– Nhị Cẩu, cậu đang ở chỗ nào vậy?
Điện thoại di động chợt vang lên, đó là Trương Cường gọi điện thoại tới.
– Tôi đang ở thôn Bàng Tử Dục, có chuyện gì vậy?
– Lập tức trở về đồn cảnh sát, hoặc là trực tiếp đi thôn Lô Gia Lĩnh, nơi đó xảy ra chuyện lớn rồi
– A, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, trưởng đồn không phải ở đó sao?
Đinh Nhị Cẩu trong đầu mơ hồ, không biết có phải là Trưởng đồn đã xảy ra chuyện gì.


⬅ Trước Tiếp ➡