⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa chuẩn bị đi, Điền Ngạc Như thân thể lão đảo một cái, suýt chút nữa ngã sấp xuống.
– Ừ, không có việc gì, chỉ là do cậu, vừa rồi cậu tứ phía đâm thọt, làm chị thiếu chút nữa bị xuyên thấu, cái của cậu “ lớn “ như vậy.
Điền Ngạc Như ngượng ngùng nói.
– Nếu chị mệt, tôi lái xe chở chị đi về nhà Đinh Nhị Cẩu nghe cô nói làm hắn muốn nhức đầu, hắn cũng đã nhìn ra, Điền Ngạc Như đôi chân đi mất tự nhiên.
– Không cần, trời tối quá rồi, đường mòn trên núi không quen thuộc rất khó đi, Nhị Cẩu, tên biệt danh này của cậu có phải liên quan tới cái vật kia không?
– Haha, chị nói đúng, ở thôn Bàng Tử Dục của tôi, có một tên nói bảo bối của tôi có thể so sánh được hai con chó đi săn loại lớn, cho nên mới đặt danh hiệu là Đinh Nhị Cẩu, vì chuyện này, tôi với hắn còn đánh nhau một trận
– Thật sự là tên đó nói chuẩn xác đấy, chị xem ra nên gọi cậu là Đinh Tam Cẩu thì đúng hơn, ba con chó cũng không lớn bằng của cậu
– Chị Ngạc Như, chị không thể nói như vậy, chị nói của tôi giống chó, vậy chị vừa rồi là một con…chó cái rồi
– Ai da, cậu dám nói tôi……..
Chị Điền Thanh Như
Hai người chậm rãi xuống núi, Đinh Nhị Cẩu lái xe mang theo Điền Ngạc Như về tới nhà của cô, trong nhà đã bật đèn rồi.
– Ai da, sao đến giờ em mới về trễ vậy, mẹ đã nhắc tới em hoài, ủa, hắn là ai vậy?
Điền Thanh Như reo lên và hỏi khi thấy đi theo phía sau Điền Ngạc Như đang dắt xe là Đinh Nhị Cẩụ
– Chị Thanh Như, làm sao em về nhanh bằng chị được, chị có xe hơi, còn em xe máy, ngày hôm nay công việc lại nhiều, làm xong thì trời sắp tối, lão Hoắc không an tâm, nên cho cậu lính Nhị Cẩu đưa em về nhà
– Vậy hắn cũng không về à, mẹ mừng thọ sáu mươi tuổi, hắn cũng chẳng lộ mặt.
Điền Thanh Như tức giận nói.
– Ui chà, việc này chị cũng biết mà, hắn đến đây mẹ càng tức giận hơn, chi bằng không đến
– Thôi Không nhắc nữa, Nhị Cẩu, đem xe vào trong đi.
Điền Thanh Như quay người lại, kéo Điền Ngạc Như đi vào, để lại Đinh Nhị Cẩu đang dắt xe.
– Em hãy thành thật cho chị biết, tên nhóc này rốt cuộc là gì với em, trên người em còn có ..mùi gì, hình như là, hình như là…
Điền Thanh Như ngửi được trên người Điền Ngạc Như có cái hương vị mùi hăng hắc khi giao hoan xong, mà cô rất quen thuộc, nhưng khi cô chưa nói hết, đã bị Điền Ngạc Như bụm miệng lại.
– Ui da, nhỏ giọng một chút, chị là chó săn hay sao ấy ư, chỉ biết nghe mùi là suy đoán..
Điền Ngạc Như liếc mắt với Điền Thanh Như một cái.
– Em và tên nhóc kia thật sự là có…? Hoắc Lữ Mậu kêu hắn đưa em về?
Điền Thanh Như gương mặt không tin tưởng .
– Thôi chị đừng quan tâm chuyện không phải của chị, mẹ đâu rồi, đã nấu cơm nước gì chưa?
– Xong hết rồi, chỉ chờ em, đi vào trước đi, để chị đi xem tên nhóc kia một chút.
– Chị nói tên nhóc nào?
Điền Ngạc Như sửng sốt.
– Hì hì, chính là đứa trẻ mà em mang tới kia, để chị xem hắn như thế nào, vừa rồi trời tối không thấy gì
– Ừ, chị đi đi nhưng da mặt hắn còn mỏng lắm, không cần dọa hắn nhé


⬅ Trước Tiếp ➡