⬅ Trước Tiếp ➡

Thật đúng là một vấn đề phiền toái, đối với Oánh Oánh học tập, em đã hết cách rồi, chỉ mong Đinh Nhị Cẩu lời nói có thể thực hiện được, chính là mạo điểm phiêu lưu một lần cũng là chấp nhận được.
Triệu Hinh Nhã giải quyết vấn đề dứt khoát nói.
Kiên trì đột phá
Sáng sớm ánh mặt trời xuyến thấu qua tấm kính bẩn thỉu của cửa sổ, ánh dương chiếu rọi trên mông đít Đinh Nhị Cẩu, đang hưởng thụ cảm giác ấm áp từ phía sau, đột nhiên hắn cảm thấy trên mông bị thốn đau, sợ tới mức Đinh Nhị Cẩu lập tức ngồi dậy.
– Chị Phượng Ny, chị sao vào đây Nhanh chút đi ra ngoài, tôi chưa có mặc quần áo đâụ
Đinh Nhị Cẩu giống như cô gái trẻ, cầm lấy quần áo che chắn trước ngực mình.
– Giỏi lắm Nhị Cẩu, cậu làm chuyện tốt lắm, nói, tối hôm qua đã làm gì, chị nấu cơm cho cậu ăn, lo nước cho cậu uống, thế mà đền đáp chị như thế hả, cậu không còn muốn sống nữa phải không?
Lý Phượng Ny gương mặt phẫn nộ, trong tay cầm cái tua vít chỉ trỏ, Đinh Nhị Cẩu sợ tới mức dùng cái chăn che lại thân thể của mình, hắn giờ mới phát hiện vừa rồi cái mông đau đớn là do đầu tua vít đâm vào
– Chị Phượng Ny, bớt giận lại đã, chị hãy nghe tôi nói, nếu chị nghe xong, mà vẫn còn muốn đâm tôi, chị cứ việc, đâm một trăm lỗ thủng tôi cũng không có một câu oán hận.
– Cậu nói đi, nếu nói nghe không lọt lổ tai, cẩn thận cái mông của cậụ
Lý Phượng Ny chưa hết giận nói, tin tức trong thôn truyền đi rất nhanh, sáng sớm, chủ yếu từ những người đi lang thang trên đường rỉ tai nhau nghe, buổi tối hôm qua Vương Lão Hổ thua bài sạch sẽ không còn cái gì Đến cả vợ mình cũng mang đáng cược thua luôn từ tay Đinh Nhị Cẩu ở đồn cảnh sát thị trấn Lâm Sơn, hôm nay sẽ đi sang tên, giống như như là thua mất chiếc xe, còn bị buộc phải đi phải sang tên.
Lý Kiến Thiết đi ra ngoài dạo quanh một vòng, đây là thói quen từ khi ông làm bí thư chi bộ, ông cũng nghe đến chuyện này, liền nổi trận lôi đình, phăm phăm đi về nhà kể lại cho Lý Phượng Ny nghe, sau khi biết được ngọn ngành, cô trong lòng đau khổ, xấu hổ, xăn quần đi tìm Vương Lão Hổ hỏi cho ra lẽ, nào ngờ vừa về, bước vào nhà Vương Lão Hổ, thấy hắn giống như là còn choáng váng, không từ mà biệt, chỉ nói một câu
– Chúng ta ly hôn
Cảnh tượng bất ngờ như vậy, khiến Lý Phượng Ny trong lòng cảm thấy bất nhẫn, dù sao cũng là vợ chồng mấy năm qua, nhưng khi nghĩ đến tên chồng hỗn đản này, xem mình như món hàng mang đi cầm bán, bộc phát giận không chỗ phát tiết, cũng may là người thắng là Đinh Nhị Cẩu chứ không là người khác, vì thế cô tay cầm một cái tua vít, thẳng đến ủy ban thôn tìm Đinh Nhị Cầu trút giận.
– Chị Phượng Ny, tôi nhìn thấy chị chịu đau khổ khi ở với Vương Lão Hổ, trong lòng tôi rất khó chịu, cho tôi được thanh minh lại chuyện vừa rồi, chị nói xem chị như món hàng mang đi cược tới cược lui là không đúng Mục đích tôi đến đánh bài cược với Vương lão Hổ là tìm cách giải thoát cho chị xa rời khỏi hắn, đem chị đánh cược như món đồ với tôi đó là ý của Vương Lão Hổ.
– Cậu còn dám mạnh miệng nói, chị không thể không đâm chết cậu
Lý Phượng Ny nói xong đâm liền, cô lập tức cầm tua vít xông tới, nhưng lại xui xẻo, vì Đinh Nhị Cẩu hốt hoảng lăn tránh, cô vướng cái chăn ngã xuống giường, còn Đinh Nhị Cẩu nằm đè lên, tay thì chụp cứng cây tua vít, nên nằm ở trên người Lý Phượng Ny.


⬅ Trước Tiếp ➡