Chương 63
Đỗ Sơn Khôi vẫn đứng không nhúc nhích nói.
Vương Lão Hổ so với Đỗ Sơn Khôi không cùng một đẳng cấp, nhoáng cái, Vương Lão Hổ đã bị Đỗ Sơn Khôi quật ngã ở trên mặt đất, một bàn tay bị bẻ gập qua sau lưng, khuôn mặt vô cùng thống khổ, đau đớn.
– Cảnh sát Đinh, cứu tôi….
Vương Lão Hổ khản giọng cầu xin.
– Vương Lão Hổ, ông tính gian kế quá tệ, coi như là đối phó với tôi cũng được, nhưng lại còn muốn đi đến sau nhà của Lý Kiến Thiết châm lửa, ông thật là chán sống rồi
– A, cậu cũng biết, ai nói cho cậu biết?
– Ai nói ông không cần phải để ý đến, hôm nay ông có nhận thua hay không?
– Nhận, tôi nhận thua, giờ cậu muốn tôi phải làm gì?
– Cũng không có gì đặc biệt, ngày mai đi với Lý Phượng Ny làm giấy ly hôn, nếu ông không đi, cũng tốt, để tôi xem ông có còn mặt mũi đứng ở thôn Lô Gia Lĩnh, nội chuyện đánh bạc thua cả vợ mình….
– Tôi đi, tôi đi, có phải Trần Tiêu Tử nói cho ngươi biết chuyện đốt nhà?
Vương Lão Hổ hỏi.
– Vương Lão Hổ, ông có cảm thấy hỏi câu này tôi sẽ trả lời cho ông à? Trong lòng ông là rõ ràng nhất ông muốn làm gì mà
Đinh Nhị Cẩu lập lờ nước đôi nói.
– Anh Sơn Khôi, buông hắn ra, chúng ta đi, Vương Lão Hổ, tôi hy vọng ông nhớ kỹ chuyện ngày hôm nay, lần sau lại ở sau lưng tính kế giở trò, tôi nhất định giết chết ông.
Đinh Nhị Cẩu lời nói lạnh lùng sắc lẹm, ngay cả Đỗ Sơn Khôi là bộ đội đã từng giết người cũng cảm thấy hơi ớn lạnh.
– Tôi biết, tôi biết, tôi cũng không dám nữa, ngày mai tôi sẽ đi làm giấy tờ ly hôn
Vấn đề phiền toái
Đỗ Sơn Khôi lái xe đem Đinh Nhị Cẩu đưa đến ủy ban thôn, Đinh Nhị Cẩu cũng không có xuống xe, mà là lấy hai ngàn đồng rút ra đưa cho Đỗ Sơn Khôi.
Này anh em, cậu làm gì vậy, chúng ta là bạn bè mà làm gì thế?
Đỗ Sơn Khôi trừng mắt nói.
Anh Sơn Khôi, tôi không có ý tứ gì khác, đêm nay trời rất lạnh, trở về đi mua một ít rượu uống, khi nào có dịp, anh em chúng ta gặp lại, chuyện tối nay, cám ơn anh Sơn Khôi nhé.
Cậy khách sáo làm gì, bất quá nói thật, đêm nay cậu thật sự làm tôi sợ hãi, tôi đến bây giờ vẫn còn run, làm sao cậu biết ván bài cuối cùng có thể thắng được Vương Lão Hổ?
Thật ra, tôi cũng không biết, tôi chỉ muốn liều mạng đánh cuộc một phen, nếu thắng tất cả là của tôi, nếu thua cuộc, tôi sẽ đi khỏi thôn Lô Gia Lĩnh, rời khỏi trấn Lâm Sơn luôn, cũng may là tôi thắng
Đinh Nhị Cẩu khôi phục lại cười hì hì như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nhìn Đinh Nhị Cẩu như vậy , Đỗ Sơn Khối càng không dám xem thường hắn, trong lòng Sơn Khôi nghĩ, người như Đinh Nhị Cẩu tâm ngoan độc, về sau nếu không thể trở thành bạn bè, cũng quyết không thể để trở thành thù địch, người như vậy giống như là chó điên, không biết khi nào thì hắn cắn cho mình một cái.
Ha ha, cậu thực là đàn ông, tôi Đỗ Sơn Khôi bội phục, dù sao nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không dám làm như vậy.
Ha ha, anh Sơn Khôi là người đứng đắn, còn tôi, chỉ là một tên côn đồ, cho nên tôi dám liều, cả đời này, có rất nhiều chuyện, đôi khi cũng phải bạt mạng, nếu như tôi không có tính tình liều lĩnh, sống đời này cũng không có ý nghĩa gì....
Đinh Nhị Cẩu nói.
Người anh em, tôi thật là phục cậu rồi, bất quá tôi thì chẳng dám, tôi không có gan dạ như cậụ
Đỗ Sơn Khôi là lời nói thật, ai dám lấy mười vạn đồng đi đánh bài một ván, đừng nói là không có số tiền này, ngay cả có cũng luyến tiếc