Chương 58
Lúc Triệu Hinh Nhã đứng lên, hai chân có chút tách ra, ngay lập tức, Đinh Nhị Cẩu mắt không chớp nhìn thoáng qua, rốt cục thấy được bên trong cái váy đen bộ mặt thật , đang che giấu âm hộ là cái quần lót màu trắng thật mỏng, mu âm hộ xông ra hướng phía ngoài nổi cao, phảng phất trong đó giống như là một cái bánh bao lớn nhô lên, bị dính chặt trong cái quần lót trắng ngay chính giữa trung gian cái bánh bao trắng là hai mảnh đầy đặn mép lớn của âm hộ, hai bên mép như là sưng phồng lên, nhin thấy cảm giác phi thường đầy nhục cảm, Đinh Nhị Cẩu lập tức tinh thần chấn động, nội tâm không khỏi lớn tiếng hô
– Trời ơi?
Triệu Hinh Nhã đi nhanh vào phòng bếp, sắc mặt ửng đỏ tựa ở bên tường, đôi bàn tay nhỏ bé vuốt lên ngực không dứt, miệng tự lầm bầm thầm nói
– Chẳng biết có đúng không, đối với mình, hắn có ý tưởng khác chứ?
Khi Triệu Hinh Nhã mang đôi đũa quay trở lại ngồi
Trong lúc này, tự nhiên bốn người im lặng, mỗi người đuổi theo mỗi suy nghĩ khác nhau, Đinh Nhị Cẩu cũng đang không ngừng lo lắng…..
Là một con dê béo
Xem ra đêm nay có thu hoạch
Hắn còn phải chạy về thôn Lô Gia Lĩnh, cho nên cơm nước xong ở nhà Khấu Đại Bằng, hắn cũng không có dám trì hoãn, mượn xe của Khấu Đại Bằng chạy đến thôn Lô Gia Lĩnh.
Đêm nay, hắn còn có một chuyện đại sự, mấy ngày hôm trước, hắn đã nghe Lý Phượng Ny kể qua câu chuyện, Trần Tiêu Tử tìm hắn hẹn chơi bài, mà khi đó, kính sát tròng mà hắn muốn chưa có, cũng không biết ông Long có lừa dối mình hay không? Cho đến khi thật sự khi kính sát tròng gửi đến, hắn mừng giống như là phát hiện một vùng lục địa mới, vui mừng không thôi.
Hắn phát hiện, mang cặp mắt kiếng này vào, không đơn giản là có thể nhìn thấu những lá bài thông thường, mà ngay cả thanh mạt chược đều có thể nhìn thấy rất rỏ ràng.
– Anh Hổ, thằng nhóc này sẽ tới hay không anh? Tôi luôn cảm thấy tên nhóc này không phải người dễ đối phó.
Trần Tiêu Tử nói.
– Không có việc gì, Tiêu Tử, sao ông lại sợ hắn, trước kia ông đâu có vậy, thằng nhóc này chỉ là một tên côn đồ cắc ké mà thôi, ông thật đúng là nhát gan.
Vương Lão Hổ bất mãn nói.
– Anh Hổ, Tiêu Tử nói cũng đúng đấy, việc này cũng nên cẩn thận một chút, không quan tâm đến bản thân hắn như thế nào, nhưng hắn cũng coi như là người của nhà nước, nếu chọc ghẹo hắn quá đáng, ít nhiều gì Hoắc Lữ Mậu cũng phải lên tiếng bênh vực cho hắn.
Lưu Ma Tử đứng cạnh bên cũng nói.
– Không có việc gì đâu, tất cả nghe tôi nói, các người cũng chưa cần ra mặt, tự tay tôi cùng với hắn đánh cược bằng những lá bài, tôi đây mấy chục năm kinh nghiệm, một tên nhóc như hắn chẳng nghĩa lý gì cả.
Vương Lão Hổ nói.
– Ai nói tôi là nhóc con, giọng điệu đao to búa lớn dữ ta, chém gió không sợ gió lớn gãy lưỡi sao?
Đinh Nhị Cẩu xách theo một cái túi bước vào nhà của Vương Lão Hổ, nói thật, trong nhà Vương Lão Hổ thật ra cũng chỉ có bốn bức tường, chẳng ra gì cảm, không cần nói cũng hiểu được, Vương Lão Hổ thua bài cũng không ít.
– Ai da Là cảnh sát Đinh đến đây à, mau vào trong ngồi, vừa rồi là chúng tôi nói chơi, ai dám nói đến cảnh sát Đinh, có phải hay không anh Hổ.
Trần Tiêu Tử nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu bước vào, lập tức nhiệt tình đứng lên, liếc qua Lưu Ma Tử nháy mắt,