⬅ Trước Tiếp ➡

– Cha mẹ, con đã về.
Ngoài sân một giọng bé gái lanh lãnh vang vọng vào.
Con gái của chủ tịch xã
– Ai u, con gái của cha đã về, cất đồ nhanh chút quay lại, cha muốn ăn cơm.
Khấu Đại Bằng xoay mặt cười nói.
– Vâng, cha à nhà mình có khách sao?
– Cũng không tính là khách, đây là anh họ của con, tên là Đinh Trường Sinh
Khấu Đại Bằng giới thiệu;
– Đúng, cũng còn có tên là Đinh Nhị Cẩu, bất quá biệt danh của anh cũng không nhiều lắm, mọi người cũng thường gọi anh là Đinh Nhị Cẩu, tên nào em gọi cũng được
– Hắc hắc, Đinh Nhị Cẩu, còn có cái tên này, thật sự là hay nha.
Đinh Nhị Cẩu liếc qua Khấu Đại Bằng, rồi lại nhìn một chút cô bé này chừng mười lăm, mười sáu tuổi, thật sự cô bé không giống Khấu Đại Bằng, mà cô gái này y hệt mẹ nàng, với Triệu Hinh Nhã dáng dấp rất giống, vừa nhìn thấy thì biết ngay là một cô bé rất xinh đẹp còn trong lứa tuổi dậy thì, đừng nhìn thấy hiện tại trên người là bộ đồng phục học sinh bình thường, nếu thay bộ đồng phục học sinh, mặc vào bô quần áo thời trang, nhất định là rất hấp dẫn mê người, trong lòng Đinh Nhị Cẩu đang nghĩ như thế.
– Khấu Oánh Oánh, đừng không lễ phép như vậy, phải kêu kêu là anh họ, hoặc gọi là anh Trường Sinh.
Từ phía sau Triệu Hinh Nhã bưng thức ăn đi ra, nói với cô bé một câu, Đinh Nhị Cẩu mới biết cô bé này tên là Khấu Oánh Oánh.
– Mẹ, con đâu có nói gì sai đâu, là chính bản thân anh ấy nói, có phải hay không anh Nhị Cẩụ
Khấu Oánh Oánh thè lưỡi nói.
– Con bé này xem kìa, có phải là muốn ăn đòn.
Triệu Hinh Nhã sừng sộ lên giáo huấn cô bé, Khấu Oánh Oánh thè lưỡi, làm cái mặt quỷ rồi chạy trở về trong phòng của mình.
– Tiểu Đinh, cháu đừng giận, con bé kia chính là như vậy, không biết lớn nhỏ gì hết.
– Thím, không có việc gì đâu, tất cả mọi người lâu nay đều gọi cháu như thế, cháu cũng đã quên tên gọi đúng của mình rồi, ha ha….
Đinh Nhị Cẩu cười nói với dáng dấp hơi ngây ngô, bộ dáng như vậy khiến cho Triệu Hinh Nhã trong lòng đối này tên nhóc này hảo cảm càng gia tăng thêm vài phần.
– Oánh Oánh có phải học cấp hai ở trên trấn hả thím?
– Đúng vậy, học lớp 9 rồi, sang năm chuẩn bị thi vào cấp ba rồi, mà cả ngày chỉ biết vui chơi, học tập không tốt lắm, thật là đau đầu, trong khi thím của cháu là giáo viên dạy học, cũng không dạy nổi con bé được, thành tích học tập của nó không ổn chút nào.
Khấu Đại Bằng bưng một chén rượu lên, hơi buồn bực nói.
Lúc này Khấu Oánh Oánh đã ra và cùng Triệu Hinh Nhã đều ngồi xuống một bên bàn bên, nghe thấy cha mẹ mình nói xấu mình trước mặt người ngoài làm Khấu Oánh Oánh mất hứng.
– Cha yên tâm đi, con thi lên cấp ba một chút vấn đề đều không có sao, an tâm ăn cơm, uống rượu của cha đi, chuyện của con, cha không cần lo lắng đến.
– Cha của con có thể không lo lắng à, mẹ là giáo viên còn không có dạy cho con học được giỏi, mẹ hiện tại cũng không có mặt mũi đi dạy cho người khác nè.
Triệu Hinh Nhã vừa gắp đồ ăn cho Khấu Oánh Oánh vừa nói.
– A..mọi người có nhường cho con ăn cơm không đây? Ăn cơm đi A ha Mẹ, mẹ phát tài sao, sợi dây chuyền này rất đẹp nha, ai mua cho mẹ vậy?
– Con nít đừng nói bậy bạ, ăn cơm của con đi.
Triệu Hinh Nhã mặt đỏ lên, vừa rồi đã quên tháo sợi dây chuyền xuống, để cho ánh mắt con gái nhìn thấy ….


⬅ Trước Tiếp ➡