⬅ Trước Tiếp ➡

– Tôi cái gì mà tôi, nhanh chút nhóm lửa, cha chị sắp trở về rồi
Cô nhanh chóng chận lại câu nói của Đinh Nhị Cẩu, –
– Chị Phượng Ny, chị mới vừa nói cái gì, Trần Tiêu Tử và Vương Lão Hổ muốn làm gì?
– Vừa rồi chị nói, cậu không có nghe à?
– Không có nghe, lúc đó..tôi.. lo nhìn ngắm ..chị..
Đinh Nhị Cẩu nhếch miệng cười, sờ sờ đầu của mình, ngượng ngùng nói.
– Con nít con nôi, suy nghĩ gì đâu không à..
Lý Phượng Ny đánh trống lãng, nhưng trong lòng vẫn là rất vui, cô là một phụ nữ, cũng cần đàn ông quan tâm, nhưng bởi vì mới học xong tiểu học, thì nghỉ học ở nhà, mãi cho đến khi gả cho Vương Lão Hổ, không còn có dịp tiếp xúc được qua người đàn ông nào khác, cho nên đối với đàn ông ấn tượng đầu tiên chính là Vương Lão Hổ, nhưng từ khi gặp được Đinh Nhị Cẩu một thanh niên trẻ trung, mới biết được kết giao với đàn ông khác còn có thể nói chuyện thoải mái vui vẻ, không cần phải lo nghĩ gì hết
– Tôi nói thật đó, thực là hồi nảy không có nghe chị nói gì nữa, chị Phượng Ny, chị nói lại một lần nữa cho tôi biết đi
Đinh Nhị Cẩu đứng lên, đến bên cạnh Lý Phượng Ny, hai bàn tay nắm lấy hai tay Lý Phượng Ny lắc lắc năn nỉ nói.
– Buông tay chị ra , nếu cho người ngoài nhìn thấy thì không tốt.
– Chị không nói, tôi sẽ không buông tay chị ra
Đinh Nhị Cẩu thấy Lý Phượng Ny cũng không có tức giận, hắn tận dụng cơ hội, nên vẫn tiếp tục…
– Được…được rồi..chị nói, buông tay ra đi ..
Sau khi nghe Lý Phượng Ny kể lại câu chuyện xong, hắn không có tức giận, ngược lại cảm thấy việc này có thể là một cơ hội cho hắn tiếp cận với Lý Phượng Ny.
– Chị..,chị có thích Vương Lão Hổ không?
– Ai da, việc này, chị lấy hắn vốn chính là làm theo ý của cha, chị một giờ cũng không có thích hắn, chẳng qua là chị suy nghĩ thôi thì cứ sống cho qua ngày, dân quê mà, làm gì có được thích hay không thích, cái gì tình yêu hay không tình yêu, cứ đồng trang lứa là được, nhưng Lão Hổ toàn thời gian chỉ biết ăn uống cờ bạc chơi gái, đáng hận nhất là, có một lần ở bên ngoài tìm gái lạ rồi mang về nhà, đem chị đuổi ra ngoài, để cho cô gái kia ngủ ở trên giường của chị, chị muốn ly hôn, nhưng là còn ngại đến đến mặt mũi sỉ diện của cha, chị không muốn, để cho cha chị khó xử
– Tên khốn kiếp này, tôi nhất định sẽ thu thập hắn, chị yên tâm, tôi sẽ làm cho hắn mất mặt đến tận mồ mả dòng họ của hắn luôn, hắn sẽ hoàn toàn không còn đất dung thân ở thôn Lô Gia Lĩnh này nữa, chị về sau sẽ sống tốt hơn, không bao giờ gặp mặt hắn nữa, nếu chị muốn.
– Chị lâu nay cũng không có nghĩ đến hắn, tối hôm qua chị trở về nhà, định lấy mấy bộ quần áo, không nghĩ tới việc hắn thản nhiên tính toán bàn mấy việc này, cha chị đối với hắn không tệ mà, cậu xem lại một chút giùm chị phía sau nhà, căn phòng chất củi gần như vậy, một khi bắt lửa, sẽ đem nhà của chị cháy tan tành, thật sự là táng tận lương tâm, ác độc giống như là thú dữ
– Chị yên tâm , việc này giao cho tôi, chị không cần phải để ý đến, tôi sẽ thay chị cho hắn một bài học nhớ đời.
– Không được, cậu đánh không lại hắn đâu, hay là cậu báo cáo lên lãnh đạo của cậu là được rồi…
Nơi nào mát mẻ thì đến đó chơi đi


⬅ Trước Tiếp ➡