Chương 45
Bởi vì hoàn cảnh kích thích như vậy , nên Điền Gia Lượng ở trên người cô rong ruổi 10 phút không đến liền nộp vũ khí đầu hàng. Thở hổn hển hắn gục vào bên người người đàn bà nghỉ ngơi, cô ôm đầu Điền Gia Lượng thở gấp nói
Anh Gia Lượng, làm người ta toàn thân đều mềm nhũn, xấu ghê
Điền Gia Lượng cười nhẹ , nghĩ đến vừa rồi cái âm đạo cô long lanh nước nhờn , hắn lần thứ nhất gặp được người đàn bà mà phía dưới cái miệng âm đạo nước nhờn nhiều như vậy........
Thiết kế một cái bẫy
Lãnh đạo chơi gái cũng không phải là chuyện đùa giỡn, một Khấu Đại Bằng đã đủ sợ rồi, đêm nay lại biết thêm bí mật của Điền Gia Lượng, mình chỉ có con đường .. chạy chết.
Vì thế Đinh Nhị Cẩu lặng lẽ thối lui ra khỏi cái nhà kia, nhưng nhớ rõ rành mạch nhà ở đâu, xem ra nhà này đàn ông không thường ở nhà.
Dạo qua một vòng cũng không có phát hiện cái gì, vì thế hắn trở về ủy ban thôn ngủ.
Thời gian trôi qua hơn mười ngày, rốt cục sắp đến ngày bầu cử, Đinh Nhị Cẩu thật cao hứng, mấy ngày nay không có chuyện không may xảy ra, đồng thời có nghĩa là hắn sắp được đi về.
Nhưng bây giờ hắn cũng không muốn quay về, bởi vì qua mấy ngày vừa rồi, ở nhà Lý Kiến Thiết ăn cơm, hắn cùng Lý Phượng Ny dần dần quen thuộc, người phụ nữ này gợi nhớ cho Đinh Nhị Cẩu một loại cảm giác như tình thương mẹ con, cho nên hắn rất vui thích khi cùng Lý Phượng Ny nói chuyện phiếm………….
Trong biệt thự xa hoa ở Thượng Hải, Dương Phụng Tê ngồi ở trên ghế sa lon, quần áo màu trắng, trong phòng ấm áp như mùa xuân, cô càng thêm kiều diễm, lộng lẫy nhưng trên mặt lạnh như băng , khiến cho bất luận kẻ nào nhìn vào cũng không dám tới gần cô.
Trước mặt cô, trên bàn trà có một tờ chi phiếu, giờ này cô đang suy nghĩ về thôn Lô Gia Lĩnh, đó là nơi cô cả đời này cảm thấy là một sự sỉ nhục, cũng may còn có một người tốt, đó chính là một cái tên Đinh Nhị Cẩu, cô không muốn bất cứ kẻ nào biết mình một năm nay ở đâu, làm gì? Nếu để cho có người biết cô bị giam cầm đã hơn một năm, còn sinh ra một đứa bé, đó là sự hổ thẹn của dòng họ cô.
– Chú Long, chú là người đã nhìn thấy cháu lớn lên, chú biết tính cháu, hôm nay chú giúp cháu đi làm một chuyện
Dương Phụng Tê mặt không thay đổi, nói với một người tuổi trên 50..
– Cháu nói quá lời, có chuyện gì xin cứ việc dặn dò, chú sẽ hết sức làm.
– Đây là chi phiếu một trăm vạn đồng, chú đến chỗ này, đem chi phiếu đưa cho người đó, phía trên này viết tên họ rất rõ ràng, nếu hắn lấy tiền, chú sẽ trở về, nếu hắn không cần tiền hoặc là hỏi chuyện về cháu, chú giết chết hắn đi, nhưng phải làm sạch sẽ, chú hiểu chưa?
– Đã biết, chú ngay đêm nay xuất phát.
Nhìn chú Long biến mất tại cửa, Dương Phụng Tê lẩm bẩm, chớ có trách tôi, tôi không muốn cho kẻ nào biết tôi là ai trong thời gian vừa rồi, cũng không muốn cho cậu biết tôi hiện tại là loại người nào, Đinh Nhị Cẩu, chớ có trách tôi, chỉ mong cậu có thể nhận lấy tiền, hai chúng ta coi như chấm dứt nợ nần với nhau…………..
– Đinh Nhị Cẩu đâu rồi, mấy ngày nay sao không thấy trở về, trong lu nước đã hết rồi .
Điền Ngạc Như hỏi.
– Anh giao cho hắn nhiệm vụ ở tại thôn Lô Gia Lĩnh quan sát tình hình bầu cử trong thôn, nước hết, anh đi xách lấy.
Hoắc Lữ Mậu đáp.
– Anh xách nước ? Thân thể chưa tốt, anh vẫn còn đang mệt thiếu điều muốn nằm xuống sao?